Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015

Cung Chúc Tân Xuân


Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

Thông tư 30/2014/TT-BGDĐT về đánh giá học sinh tiểu học là đổi mới hay chỉ là đổi khác?

Mới đây, Sở Giáo dục Hà Nội tổ chức hội nghị trực tuyến với 700 hiệu trưởng các trường tiểu học của thủ đô để lấy ý kiến việc thực hiện thông tư 30/2014/TT-BGDĐT về đánh giá HS tiểu học bằng nhận xét thay vì cho điểm, thế nhưng cả 700 hiệu trưởng đều không có ý kiến gì. Phó Giám đốc Sở Giáo dục Hà Nội Phạm Xuân Tiến phát biểu: “Tôi không thấy đầu cầu nào đăng ký phát biểu. Không thể hơn 700 hiệu trưởng mà không ai có băn khoăn”.

Người ta thường bảo im lặng cũng là một thái độ. 700 hiệu trưởng im lặng vì có nói cũng chẳng thay đổi được gì, hơn nữa trước khi đưa thông tư vào áp dụng Bộ có lấy ý kiến hiệu trưởng đâu. Có lẽ đến lúc này ngoài những thông tin  có tính định hướng trên báo chí cho rằng cách thay đổi đánh giá này "đầy tính nhân văn" thì hầu hết các Hiệu trưởng, giáo viên và phụ huynh trong cả nước đều không đồng tình (Mới đây kết quả thăm dò trên báo Giáo dục.net.vn cho thấy 83,4% không đồng tình với Thông tư 30/2014/TT-BGDĐT). Nhiều người nêu rõ rằng việc đánh giá bằng nhận xét đã làm giảm đi hứng thú thi đua học tập của HS; giáo viên các bộ môn nhạc, họa, thể dục phải làm việc quá tải với những lời nhận xét hàng ngày, hàng tuần, hằng tháng, mỗi học kỳ…; phụ huynh khó theo dõi quá trình học tập của con em mình qua những lời phê “giàu” cảm tính. Ngay trong ngành, việc thực hiện thông tư 30/2014/TT-BGDĐT  cũng sẽ rất khác nhau ở từng địa phương, điều này cũng gây ra những bất cập chưa lường hết khi HS phải chuyển trường, rồi đến việc kiểm tra thực hiện quy chế này của các cấp quản lý cũng sẽ vô cùng khó khăn vì không tránh khỏi những tranh luận “bất phân thắng bại”.

Các nhà quản lý giáo dục tầm vĩ mô thì luôn miệng cho rằng việc quá tải khi thực hiện thông tư này là do sự máy móc của GV, cần phải linh hoạt, sáng tạo. Nhưng thử hỏi linh hoạt, sáng tạo như thế nào đây? Một Thông tư hướng dẫn cách đánh giá HS mà đòi hỏi người thực hiện phải linh hoạt thì dễ dẫn đến tùy tiện, cảm tính và không thống nhất. Hơn nữa trong các lớp tập huấn, các chuyên viên của Bộ cho thấy họ cũng không lường hết được mọi tình huống và cách duy nhất để trả lời cho người dự hội nghị là “cần phải linh hoạt, sáng tạo”, chiêu bài đó cho thấy Bộ Giáo dục luôn đẩy những khó khăn do chính họ tạo ra về phía giáo viên, ngoài ra cách trả lời ỡm ờ đó cũng cho thấy họ là bậc thầy về sự lập lờ và lươn lẹo.

Rõ ràng Thông tư 30/2014/TT-BGDĐT về việc đổi khác  cách đánh giá này (chứ không phải đổi mới) chưa đủ độ chín và một lần nữa cho thấy Bộ Giáo dục dưới thời ông giáo sư chân đất Phạm Vũ Luận lại hấp tấp vội vàng, thiếu chọn lọc khi du nhập những cách thức của nước ngoài vào ngành giáo dục nước nhà. Hình như ông Bộ trưởng và các giáo sư tiến sĩ ở Bộ chưa hiểu rằng việc nâng cao chất lượng giáo dục đâu phải bắt đầu từ thay đổi cách đánh giá!

Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2015

Ý thức nơi công cộng

Ba người, một nam, hai nữ, tuổi đều xồn xồn, giọng Nghệ, giọng Thanh rổn rảng, người nào trên môi cũng còn ngậm cây tăm, chứng tỏ vừa no nê bữa sáng. Cả ba ngồi quán café nói chuyện riêng mà như cãi nhau, ầm ĩ cả quán, át cả tiếng chim thánh thót, làm ô nhiễm cả không gian buổi sáng chủ nhật.

Thật tự nhiên như người "Hà lội"...

Có lẽ ý thức nơi công cộng của người Việt mình hiện nay là kém nhất thế giới. 

Nhớ Trịnh Công Sơn từng có bài hát "Dựng lại nhà, dựng lại người". Quả thật, người Việt mình rất cần phải dựng lại cho ra "người" tử tế. 

Chuyện không hề đơn giản. Mission impossible?

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Lan man quanh bài trả lời phỏng vấn của NSND Đặng Nhật Minh

Đọc bài phỏng vấn Đạo diễn, NSND Đặng Nhật Minh trên Sài Gòn giải phóng được biết ông là lớp nghệ sĩ tài năng, tâm huyết của miền Bắc. Nói “được biết” bởi vì tôi là dân miền Nam và cũng mới chỉ coi mỗi bộ phim “Thương nhớ đồng quê” của ông chiếu trên TV, chuyển thể từ truyện ngắn của nhà văn nổi tiếng một thời, Nguyễn Huy Thiệp (giờ thì Nguyễn Huy Thiệp đã “chết” rồi, một nhà văn đã “chết” thì không nên viết nữa, bởi có cố cũng chỉ toàn những cái vớ vẩn, nhạt nhẽo và rỗng tuếch. Tiếc rằng NHT vẫn cố viết!) và biết một bộ phim nữa của ông, phim “Đừng đốt”, một bộ phim mà chưa bấm máy đã biết chắc sẽ được giải, mà quả thật nó được ngay giải “Cánh diều vàng”, vì nó là bộ phim “rất chính trị và rất thời sự”.
Bài báo viết rằng qua bài phỏng vấn, ông đã “chia sẻ những tâm huyết và trăn trở của mình về điện ảnh nước nhà”. Thế nhưng đọc xong tôi vẫn thấy băn khoăn đôi điều. (http://www.sggp.org.vn/vanhoavannghe/nguoicuacongchung/2015/1/372504/)
Theo ông, “điện ảnh Việt Nam chỉ có hai thời kỳ, thời kỳ làm phim không vì tiền và thời kỳ làm phim vì tiền”, và ông cũng chia 3 loại phim: Phim giải trí do tư nhân bỏ tiền (có lúc ông gọi là phim thương mại), phim do nhà nước đầu tư nhằm kỷ niệm những ngày lễ lớn (ông cũng gọi là phim giáo dục truyền thống, tức là phim chính trị) và phim nói về thân phận con người, những người bình thường trong xã hội hôm nay mà ông còn gọi là phim nghệ thuật(?)
Theo tôi, chẳng làm gì có cái gọi là ”thời kỳ làm phim không vì tiền và thời kỳ làm phim vì tiền”, cách gọi đó sặc mùi đạo đức giả, kể cả mùi của AQ, mà phải gọi đúng bản chất của nó là thời kỳ làm phim bao cấp và thời kỳ làm phim không bao cấp. Bởi trong cách hoài niệm của ông ”thời kỳ làm phim không vì tiền”, tức bao cấp, nó như là “thời kỳ ánh sáng”, mang tính mẫu mực của nghệ thuật. Nhưng thưa ông thời kỳ này mọi thứ đều do nhà nước cung cấp, từ phương tiện máy móc, đến kịch bản, đạo diễn, diễn viên, nhân viên… Mọi người làm phim đều là cán bộ, nhân viên ăn lương nhà nước và sản phẩm nghệ thuật làm ra cũng là loại sản phẩm được phân phối bắt buộc như cây kim, sợi chỉ, ổ bánh mì… người tiêu thụ đâu có quyền lựa chọn thì làm sao dám nói chuyện khen chê. Chắc ông cũng còn nhớ chất lượng của cây kim, sợi chỉ, ổ bánh ở cửa hàng mậu dịch ngày ấy như thế nào, vậy mà ai cũng phải dùng và chẳng ai dám chê, vì làm gì có cái nào khác nữa đâu để so sánh hơn thua? Ông lại bảo “Trước đây, người nghệ sĩ làm phim không vì tiền mà vì danh dự, vì sự rung động bên trong”. Thưa ông, như đã nói ở trên, thời bao cấp, 100% nghệ sĩ các ông là công chức ăn lương nhà nước, có muốn làm phim vì tiền cũng chẳng ai cho, còn đã là nghệ sĩ thì ai chẳng hoài thai tác phẩm của mình bằng sự rung động bên trong, chỉ khác về “khả năng” và “chất lượng” rung động ở mỗi người, nếu không có cái đó thì đâu ai gọi các ông là nghệ sĩ nữa?
Còn ông phân biệt phim giải trí, phim chính trị và phim về thân phận con người. Theo tôi cũng chẳng cần phân loại như thế làm gì, với khán giả chúng tôi chỉ có hai loại phim: phim hay và phim dở mà thôi. Bất kỳ sản phẩm nghệ thuật nào cũng hướng đến đối tượng là con người, phân loại như ông chả lẽ phim giải trí và phim chính trị không hướng đến thân phận con người? Phân thành loại phim chính trị vì các ông, những nghệ sĩ quan phương, cho rằng chính trị là chuyện của giai cấp cầm quyền, phim chính trị chỉ là phương tiện để minh họa cho chủ trương, chính sách, thế nên không cần ngó ngàng gì đến số phận con người. Phim như thế thì “con người” ai thèm xem. Hãy để ý những bộ phim “có yếu tố chính trị” của phương Tây, để thấy trong đó, số phận của từng cá nhân con người, của từng thế hệ, cùng vận mệnh của đất nước, của dân tộc, của nhân loại hòa quyện vào nhau và hấp dẫn lôi cuốn như thế nào.
Ông cũng bảo ngày xưa “phương tiện kỹ thuật thiếu thốn mà điện ảnh Việt Nam làm được những phim hay, rung động lòng người”. Vâng, có thể cái hay, cái rung động lòng người cũng chỉ còn là của những ngày ấy mà thôi, liệu những bộ phim đó bây giờ có còn đủ sức hay và rung động nữa không, thưa ông? Tôi cho rằng nếu bây giờ chiếu lại những bộ phim “kinh điển” ngày ấy chắc chắn cũng chẳng kéo được mấy ai đến rạp, trong khi những bộ phim kinh điển của nước ngoài dẫu với hoàn cảnh sống và văn hóa khác biệt nhưng tại sao nó vẫn có thể làm rung động hàng triệu trái tim khán giả người Việt?
Tóm lại, có lẽ ông đạo diễn cũng thấy tiếc nuối cái thời bao cấp vàng son đã đi qua, cái thời mà mỗi năm cả nước làm được dăm ba bộ phim truyện và khán giả không có quyền lựa chọn, mà đã không có quyền chọn lựa thì chuyện khen chê hay dở cũng đâu cần phải bàn đến nữa. Nhưng ở góc độ khán giả, chúng tôi nghĩ rằng, ngay lúc này, nếu có cả tỷ đô trong tay thì các nhà biên kịch, đạo diễn nhà mình cũng chẳng làm được cái phim nào ra hồn đâu, thưa ông, bởi cái tầm và cái năng lực của mình chỉ đến thế. Chắc ông đạo diễn còn nhớ bộ phim truyền hình “Gió qua miền tối sáng” với kinh phí bao cấp khổng lồ, equip đạo diễn, diễn viên toàn loại siêu sao thượng thặng của Việt Nam thời bấy giờ, và kết cục của bộ phim ấy như ra sao, chắc ông cũng đã rõ!

Thứ Tư, 14 tháng 1, 2015

Hoan hô bác Đinh La Thăng

Bộ trưởng Thăng trong buổi họp với tổng thầu Trung Quốc EPC
Mấy hôm nay nghe báo chí mình đưa tin mấy tờ báo Trung Quốc hùa nhau lên tiếng công kích bộ trưởng Đinh La Thăng nhà mình là đã “khơi gợi tư tưởng bài Trung” vì ông đã “dám” chỉ thẳng mặt và mắng té tát đám nhà thầu Trung quốc "kém năng lực" và "thiếu trách nhiệm" đã gây ra vụ sập giàn giáo làm chết người trên công trường thi công tuyến đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông hôm 28/12/2014. Chỉ xin thưa các nhà báo Tàu rằng: tư tưởng bài Trung nào có phải do Bộ trưởng Thăng khơi gợi mà nó đã có từ lâu trong máu thịt người Việt Nam rồi, bởi lịch sử quan hệ giữa VN và TQ đã cho thấy rành rành những kẻ cầm đầu Trung Quốc trong bất kỳ thời đại nào, bất kỳ chế độ nào cũng luôn là những kẻ lưu manh nham hiểm, phản phúc, lật lọng! (Xem: http://tv.vtc.vn/video-bo-truong-dinh-la-thang-gian-soi-nguoi-mang-te-tat-tong-thau-trung-quoc.597.524283.htm

Không biết những đề nghị đầy cứng rắn về thay đổi nhà thầu, thay đổi giám sát… của bác Thăng với chính phủ rồi sẽ đi đến đâu nhưng chỉ nhìn cái trừng mắt, chỉ tay của bác và bộ mặt đực ra của thằng cha Phó TGĐ tập đoàn cục 6 đường sắt Trung quốc trong buổi họp là tui đã muốn hoan hô bác Thăng một phát rồi. 

Hoan hô và hoàn toàn đồng ý với bác là “không thể đánh đổi quyền lợi của người Việt Nam, không thể đánh đổi tính mạng của người dân Việt Nam" chỉ vì quyền lợi của đám nhà thầu lưu manh Trung quốc được. Hoan hô bác Thăng thêm phát nữa!

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Thông cảm cho bà xã tui nha ông Nghị!

Hôm 31/10, bên ngoài hành lang quốc hội, khi có phóng viên đề cập tới việc trang TripAdvisor, một website chuyên nghiên cứu về du lịch, đăng tải tên của 10 thành phố trên thế giới có nạn móc túi hoành hành nhất, trong đó Hà Nội niềm tin và hy vọng của ta xếp hàng thứ 9, Ông trùm Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị “nóng máy” cho rằng, thông tin này còn phải xem xét lại, vì nếu tính trong nước thi nạn móc túi ở Hà Nội rất hiếm (tự tin ghê!). Ông còn dẫn chứng: "Tôi hỏi một người ở Hà Nội đi xe buýt 8 năm liền thì không bị móc túi. Tôi hỏi tiếp câu thứ hai là có thấy những người xung quanh bị móc túi không? Cô ấy trả lời không thấy. Tám năm một người đi xe buýt không thấy ai bị móc túi thì là nhiều hay ít?".
Hè hè, ông Nghị này hỏi trúng bà xã tui rùi. Thưa ông Nghị, túi bà xã tui là nơi tiền bạc hiếm hoi nhứt trên thế giới. Bởi dzậy bả đâu có bị móc túi bao giờ, ngay tui là chồng ngày nào cũng mò mẫm mà có chôm chỉa được xu teng nào đâu? Còn hỏi bả có thấy ai bị móc túi không thì thiệt tội, mắt bả thì chập chờn “con đậu con bay”, tính lại makeno thì cần biết đếch gì ai bị móc túi. Hơn nữa rủi bả thiệt thà nói có thấy, ông Nghị lại hỏi ngặt tên, tuổi, địa chỉ, tôn giáo, đảng phái, thành phần xuất thân… người bị móc túi thì bỏ bà! He he, bả trả lời dzậy là đúng bản chất của bả đó cha. Thông cảm cho bà xã tui nha ông Nghị!

Còn tui chỉ cắc cớ hỏi ông Nghị một câu rằng: "Để khẳng định 8 năm liền Hà Nội không có nạn móc túi mà ông chỉ cần hỏi một người, dzậy là nhiều hay ít và dzậy thì liệu có láu táu lắm không, thưa ông?"

Thứ Năm, 9 tháng 10, 2014

Thành tựu 60 năm Hà Nội

        Sáng nay, 9/10/2014, nghe các diễn viên Vờ Tờ Vờ trong chương trình Chào buổi sáng điểm qua những thành tựu 60 năm giải phóng Hà Nội (thực ra là tiếp quản, chứ giải phóng quái gì, lịch sử sờ sờ ra đó mà vẫn xoen xoét dối trá. Bố khỉ!) nghe mà ngượng! Nào là từ một chiếc cầu duy nhất bắc qua sông Hồng khi đoàn quân giải phóng (tiếp quản) thủ đô tiến vào Hà Nội, bây giờ trên sông Hồng đã có thêm bao nhiêu chiếc cầu to đẹp hiện đại hơn. Nào là đường xá trước kia bé nhỏ loanh quanh, giờ thì dài rộng thênh thang, xe cộ như mắc cửi. Nào là Hà Nội xưa kia bé tẹo chỉ vài ba trăm ngàn dân, bây giờ thì mở rộng vài ba chục lần, dân số sáu, bảy triệu người…

        Nghe thế ông bạn mình vừa về hưu, tròn 60 tuổi cũng điểm lại thành tựu của mình rằng: 60 năm trước mới sinh đỏ hỏn có 2 ký giờ đã tăng lên 60 ký, lúc đó “thằng nhỏ” còn bé xíu giờ cũng to đùng, hùng dũng sang trọng, rậm rạp râu ria. Xưa mới đẻ chưa nghe bác sĩ nói gì, nay các bác sĩ đã dõng dạc tuyên bố huyết áp, mỡ máu, cholesterol, men gan… đều tăng vùn vụt…

        Nghe các diễn viên Vờ Tờ Vờ “tự sướng” trên tinh thần cao cả của A.Q (Lỗ Tấn), mình chợt hỏi sao nó không so sánh 60 thành tựu của Hà Nội với Bangkok, Jakarta, Hong Kong, Singapore, Manila, Kurla Lumpur hay Seoul nhỉ? Ông bạn tôi đập bàn phán ngay: Ai cho phép so sánh với bọn tư bản đang giãy chết dành đành đạch đó... Láo... Láo...

Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

Lời con gái gửi bố iu trước ngày về hưu

“Em ơi có bao nhiêu, 60 năm cuộc đời….thế là thế, đời sống không là bao”. Cuộc đời vốn là ngắn ngủi, chớp mắt đó mà đã bao nhiêu biến cố xảy ra, vật đổi sao dời. Kiếp người theo vận số đất nước đã ba chìm bảy nổi. Ta nhìn lại trên đầu ta vẫn còn mái nhà, trong bếp vẫn còn hũ gạo đầy, con cái ngoan ngoãn nay đã thành người. Ta tự hỏi kiếp người như vậy có gì để oán trách.

Ta ngẫm lại mình sống trên đời cái gì là quý nhất nếu không phải là cái tiếng để lại. Hùm chết để da mà, ta tự nhủ. Bao nhiêu năm lăn lộn trên đường đời, người ta thương mình cũng nhiều mà người ta ghét mình cũng không ít. Thì đúng rồi, thanh giả tự thanh mà, làm sao chiều hết ý thế gian. Miễn sao tối về gác tay lên trán ngủ yên giấc không hổ thẹn với chính mình và gia đình. Và ta tự nhủ cả đời ta đã làm được việc đó.

Bao nhiêu thế hệ học trò đã ra trường và thành người. Dù không phải là người lái đò ta cũng có công xây cái thuyền cho vững chãi. Một cái thuyền dù ta không còn là người bảo trì bảo dưỡng ta vẫn tin chắc sẽ còn mạnh mẽ vượt sóng trong tương lai. Nghĩ tới đó ta đã đủ mãn nguyện trao lại trát cầm quân cho người kế nhiệm.

Tre già măng mọc, sinh lão bệnh tử, quy luật đất trời đã định vậy. Ta vẫn sống thuận theo quy luật bất di bất dịch và hạnh phúc rằng nay ta đã làm tròn nhiệm vụ ta được giao phó để có thể vui vẻ sống cho chính mình, để theo đuổi những đam mê thời trẻ mà có thể vì trách nhiệm ta đã không thể theo đuổi. Ta hạnh phúc mà nghĩ rằng rồi đây ta sẽ ngấu nghiến những quyển sách hay trong một buổi trưa hè hay vi vu đạp xe vào buổi sớm mai hít thở căng tràn lồng ngực với hơi thở của sự tự do tự tại. Hay ta có thể ôm máy ảnh đi lang thang trên những nẻo đường quen thuộc và chộp lại các góc phố vừa quen vừa lạ mà cơm áo gạo tiền thường nhật đã khiến ta bỏ qua. Ta hạnh phúc biết mấy khi ta có thể viết nhiều hơn, và cảm xúc sẽ không bị vấy bẩn bởi những con người ngu lâu khó đào tạo.

Con tằm suốt đời nhả tơ phục vụ cho đời. Ta cũng đã cống hiến tuổi trẻ cho công việc, cho đàn em. Một cuộc đời như thế, ta tự nhủ, cũng không uổng kiếp người.

Ta hạnh phúc.

(Nguyên văn e-mail, không khác một dấu)


Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014

Tổng thống nghèo

Nếu chỉ nhìn vào hình, bạn có thể đoán được đây là ai không?

Giống như bao người khác, Tổng thống của Uruguay, ông José Mujica, cũng ngồi xếp hàng ở một bệnh viện công để đợi đến phiên mình được gọi tên.

Là tổng thống của một đất nước có nền kinh tế khá phát triển, với thu nhập bình quân trên đầu người khoảng 15.000 đôla/năm, nhưng vợ chồng ông Mujica chỉ sở hữu mỗi căn nhà cũ ở ngoại ô và một chiếc xe sản xuất từ tận năm 1987.

Người đàn ông 79 tuổi, được mệnh danh là vị 'tổng thống nghèo nhất thế giới', đã từ chối căn biệt thự sang trọng được nhà nước cấp và dành 90% tiền lương cho các dự án xã hội. (BBC)















Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

Phỗng đá đâu lắm thế!

Chưa thời nào lắm phỗng đá bằng thời nay. Thật đáng buồn!

Ông phỗng đá

Ông đứng làm chi đó hỡi ông ?
Trơ trơ như đá, vững như đồng.
Đêm ngày gìn giữ cho ai đó ?
Non nước đầy vơi có biết không ?

                              (Nguyễn Khuyến)