Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013

Mừng năm mới Quý Tỵ 2013


Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi...

NS Phạm Duy (1921-2013)
Sáng nay, mở máy thấy các trang báo mạng đồng loạt đưa tin người nhạc sĩ tài hoa Phạm Duy đã mất. Dẫu thời gian gần đây đã biết ông bệnh nặng và phải nằm viện, song vẫn cảm thấy hụt hẫng và buồn. 

Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi... còn gì đâu nữa mà khóc với cười...

Đường dài hạnh phúc... cầu chúc cho người...

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

Từ một lời tuyên thệ

Biển người trước điện Capitol chờ chứng kiến lễ nhậm chức (Ảnh HM)
Lời tuyên thệ của Tổng thống Mỹ trong lễ nhậm chức được quy định tại Điều II, mục 1 của Hiến pháp Mỹ là phải  đọc đúng từng chữ như sau: “I do solemnly swear (or affirm) that I will faithfully execute the Office of President of the United States, and will to the best of my ability, preserve, protect and defend the Constitution of the United States...”. (Nghĩa là: Tôi long trọng tuyên thệ (hoặc thề) rằng sẽ trung thành thực hiện nhiệm vụ tổng thống Hoa Kỳ và sẽ dốc hết khả năng để giữ gìn, bảo vệ và bênh vực Hiến pháp Hoa Kỳ).
Nếu vì một lý do nào đó, lời tuyên thệ trên bị đọc sai thì phải buộc phải tuyên thệ lại. Trong lễ tuyên thệ nhậm chức của Tổng thống Obama ngày 20-1 vừa qua đã xảy ra trục trặc này. Do lúng túng thế nào đó thẩm phán Tòa án tối cao John Roberts đã đọc sai vị trí của từ “faithfully” trong câu tuyên thệ khiến cho Tổng thống Obama cũng đọc sai theo. (Thay vì “faithfully execute the Office of the President of the United States” nhưng lại đọc “execute the Office of the President of the United States faithfully”). Sau đó vị thẩm phán và Ông Obama đã phải cẩn thận sửa sai bằng cách đọc lại nguyên văn lời tuyên thệ theo đúng quy định.
Một chi tiết nhỏ tưởng chỉ mang tính hình thức và có lẽ cũng chẳng mấy người kịp để ý, thế nhưng họ vẫn không bỏ qua dẫu biết rằng hình ảnh buổi lễ này đang được truyền đi khắp thế giới với hàng tỷ người đang theo dõi. Tại sao phải thế, vì tuy là điều “nhỏ’ nhưng đã được quy định tại hiến pháp thì phải tuyệt đối trung thành. Rất tiếc, chi tiết này báo chí ta chỉ đưa tin theo 2 cách, một là thông tin khách quan, hai là hàm ý chê trách, còn tính nghiêm túc thực thi những điều thuộc về hiến pháp thì chẳng thấy nói đến(?)
Còn lời thề của tổng thống Mỹ, đã tồn tại trong hiến pháp gần hai trăm năm nay, sao họ không thề trung thành với đảng của họ (Mỹ theo chế độ lưỡng đảng nên chỉ đảng dân chủ hoặc đảng cộng hoà) mà lại thề trung thành với hiến pháp. Xét cho cùng đảng chỉ là một tổ chức chính trị trong xã hội, đâu phải toàn dân, vậy nên lợi ích của đảng đâu phải lúc nào cũng đồng nhất với lợi ích của toàn dân, cho nên thề trung thành với hiến pháp là hợp lẽ nhất, vì hiến pháp chính là cam kết trách nhiệm cao nhất của chính quyền với nhân dân trong việc thực thi quyền lực mà nhân dân giao phó. Dân được quyền gì, chính phủ được quyền gì? Dân có trách nhiệm gì, chính phủ có trách nhiệm gì?
Thề trung thành với hiến pháp chính là văn minh pháp trị. Chỉ đơn giản vậy thôi nhưng không phải đâu cũng làm được!

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Cảm ơn...






















Cảm ơn hoa đã vì ta nở,
Thế giới vui từ mỗi lẻ loi (TTY)

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

Lại chuyện tuyển dụng công chức

Thế là cháu gái hàng xóm nhà tôi trượt chân công chức trong đợt tuyển dụng này. Cháu khóc, khóc rất nhiều, khóc không phải vì mình bất tài, kém cỏi mà khóc vì uất ức trước sự bất công đến trơ trẽn, bỉ ổi.

Sau đợt thi tuyển, cháu hí hửng cầm trong tay phiếu báo với kết quả điểm số cao nhất trong số những người xin tuyển dụng vào cùng một vị trí. Căn cứ quy chế xét tuyển đã được công bố trước đó, cháu chắc mẩm sẽ có được một việc làm sau 5 năm ra trường thất nghiệp và phải bương chải làm đủ thứ để phụ giúp cha mẹ già nuôi hai đứa em còn đang đi học. Niềm phấn khích khiến mặt mũi cháu lúc nào cũng tươi roi rói, cháu còn tìm đến nơi mình sắp sửa tập sự làm việc, dù chỉ dám đứng ngoài nhìn vào, rồi tính toán đường đi mỗi ngày sao cho tiết kiệm xăng xe, rồi chuẩn bị quần áo, giày dép cho ngày ra mắt đồng nghiệp… Thấy cháu vui, mình cũng vui lây và mừng cho gia đình cháu. Nào ngờ…

Cháu vừa khóc vừa bảo khi niêm yết kết quả tuyển dụng thì người ta không công bố điểm, nhưng so với bảng kết quả trước đó thì thấy những người thấp điểm lại trúng tuyển còn hầu hết những người cao điểm lại hỏng. Cha mẹ cháu sang nhà tôi hỏi sao lại có chuyện lạ đời như thế, tôi chẳng biết trả lời thế nào. Có lẽ do lam lũ làm ăn nên họ đâu biết mấy hôm nay báo chí đang lùm xùm chuyện một ông chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra thành uỷ Hà Nội nào đó vừa xì ra chuyện có người mất cả trăm triệu cho một suất công chức ở thủ đô mà còn chưa nên cơm cháo gì. Rồi mới năm ngoái đây cũng chuyện tuyển dụng, một ông phó phòng nội vụ của thị xã này đã bị bắt tại chỗ vì đang nhận tiền lót tay…

Hẳn nhiên ai cũng hiểu đó là lợi quyền của những kẻ tuyển dụng, họ đã nhận phong bì, đã hàm ơn ai đó và bây giờ là lúc phải trả và cả những suy nghĩ hẹp hòi cục bộ địa phương nữa. Bày ra việc tuyển dụng này nọ chỉ để che mắt thiên hạ và qua mặt những quy định của Chính phủ.

Nhưng các quan tuyển dụng đâu hiểu hết những tai hại của việc họ làm. Vì một lẽ x, y, z nào đó họ phải gạt bỏ một kết quả công bằng với những con người có năng lực thực sự thì cũng có nghĩa là họ đang đưa thêm vào guồng máy công chức vốn đã rệu rã hiện nay những kẻ hèn kém, những kẻ thuộc nhóm 30% chẳng biết làm gì chỉ ngồi chơi ăn lương bằng tiền thuế của dân.

Hơn nữa, đó đâu chỉ là cướp đi công việc của một người, mà còn là chà đạp danh dự, nhân phẩm và niềm tin của một lớp người trẻ đang chập chững bước vào đời với biết bao hoài bão và khát vọng.

Thật đáng buồn!

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012

Văn hoá cổ động


Có lẽ chỉ duy nhất Việt Nam ta, hoặc cùng lắm là Bắc Triều tiên nữa, là có cảnh cổ động viên mang theo hình lãnh tụ vào sân bóng. Có thể có người cho đó là một nét đẹp văn hoá, thể hiện tinh thần dân tộc, lòng kính yêu lãnh tụ. Và họ lấy hình ảnh lãnh tụ làm biểu tượng để kêu gọi, động viên các cầu thủ hoặc để kêu gọi lòng tự hào dân tộc, thống nhất hành động của các cổ động viên…

Gì thì gì nhưng tui cứ cảm thấy "lấn cấn" thế nào ấy, bởi ngoài ta ra chẳng có cổ động viên nước nào mang theo hình lãnh tụ đi cổ động thể thao cả. Như vậy chẳng lẽ những người dân nước khác không biết yêu kính lãnh tụ của họ, hoặc họ không có lòng tự hào dân tộc?

Bác Hồ đã yên nghỉ xin hãy để bác nghỉ yên, đứng lôi kéo bác vào những chuyện vui chơi giải trí, nơi mà nhiều người còn xem như chiếu bạc để ăn thua, thậm chí có khi còn là nơi của những hành vi bạo lực côn đồ giữa những đám cổ động viên kém văn hoá.

Còn nhớ SeaGames 25 ở Lào, các cổ động viên ta cũng có "truyền thống" mang theo hình lãnh tụ để cổ vũ cho đội tuyển bóng đá, nhưng rồi lại “lôn xộn, mất trật tự và hung hãn” khiến các bạn Lào phải từ chối thẳng thừng không bán vé cho cổ động viên Việt Nam. Thế là càng ê chề nhục nhã và thế là “yêu nhau thì lại bằng mười phụ nhau” !

Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2012

Thua là do lão Dylan Kerr

HLV thể lực Dylan Kerr, đích danh thủ phạm?
Sau trận thua đội hình 2 của Thái Lan 3-1 tối qua, một lần nữa, ông trưởng đoàn Ngô Lê Bằng lại lên tiếng xin lỗi người hâm mộ vì đã chơi quá tệ ở cả ba trận đấu. Ngay cả sì-pích-cơ thuộc tập đoàn “nổ” VTV tối qua cũng cảm khái mà thốt lên đại để rằng: con đường của đội tuyển VN quá ngắn ngủi, cả ba tháng tập luyện mà đã vội về nước chỉ sau ba trận đấu (ý sì-pích-cơ này là đội tuyển VN vắn số, chết yểu đấy!). Cũng trong cuộc “bình loạn” sau trận đấu, các “chiên da” trên VTV cũng kết luận rằng việc tập thể lực quá sức cần thiết là nguyên nhân chính dẫn đến sự xoay trở nặng nề, thiếu linh hoạt khiến các cầu thủ không kịp lấy lại phong độ và dẫn đến những trận thua ngớ ngẩn…


Tui thì chả biết ra răng nhưng chợt hiểu rằng: Một khi thất bại thì điều quan trọng nhất không phải là “đứng lên làm lại” mà chủ yếu là phải tìm ra ngay một nguyên nhân nào đấy và đá ngay nguyên nhân đó cho kẻ nào đó, không phải là ta, cũng không thuộc phe ta. Ở đây thì việc tập thể lực quá lố rõ ràng là nguyên nhân chính, thuộc về ông HLV ngoại, lão Dylan Kerr. Đúng rồi, tất cả do lão Dylan Kerr... muôn sự do lão Dylan Kerr... Lão ta không thể cãi vào đâu được. Mà có cãi cũng đếch ai thèm nghe. Một khi đá được trái bóng trách nhiệm đó đi thì coi như xong, lương tâm ta lại thanh thản nhẹ nhõm, và tối tối ta lại cùng nhau say sưa bên những tiệc tùng chè chén… 

Và như vậy, kính thưa các bác hâm mộ, có phiền hà gì cứ lôi lão HLV người Anh đó ra mà chửi! Chúng tớ vô can, chúng tớ chỉ biết nhận tiền lương, tiền thưởng và các khoản bồi dưỡng thôi. He he…

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012

Nền bóng đá chờ thời

Đã lâu chẳng buồn xem đội tuyển Việt Nam đá nữa, bởi cầu thủ ta đá thì chẳng ăn ai mà “chảnh” và ăn chơi thì siêu hạng, còn anh VTV nhà mình mỗi lần đội tuyển Việt Nam đá thì lại được dịp nổ văng mạng, nghe lùng bùng cả lỗ tai.


 Tối qua, mở TV , tình cờ gặp trận Việt Nam – Philippine, bèn xem. Xem vì một lẽ cả ta và anh này đang cùng “lợi ích nhóm” về biển Đông và đang cùng “hằm” anh Tàu, chỉ khác là anh ba Phi “hằm” thì ra mặt chửi, còn ta nuốt hận vào lòng cho tròn đạo “tình hữu nghị thắm thiết lâu đời” và “16 chữ vàng”.

TTK Ngô Lê Bằng và HLV Phan Thanh Hùng
Kết cục, gần cuối trận Việt Nam ta lại ôm hận vào lòng như năm nào: phơi áo trước anh ba Phi một trái. Bình luận sau trận đấu, các anh VTV bảo rằng vẫn còn hy vọng và chờ đợi vào trận Thái Lan gặp Myanma. Nhưng tối đó, vô phúc, anh Thái lại đè bẹp bác dầu cù là Mạc su bốn trái không gỡ. Bình luận cuối trận đấu các anh VTV lại bảo vẫn chưa hết hy vọng vì có thể Thái Lan gặp ta trận cuối, họ sẽ thả, thả để dưỡng quân vào vòng trong vì họ đâu cần đá nữa!

Ôi chao, sao mà nền bóng đá ưu việt lại thảm hại đến thế! Đá bóng mà không dựa vào sức mình chỉ biết chờ thời, chờ kẻ nọ thua người kia, chờ kẻ kia thả cho mình... Hòa với Myanmar, Tổng thư ký VFF Ngô Lê Bằng xin lỗi người hâm mộ, thua trước Philippine, HLV Phan Thanh Hùng xin nhận trách nhiệm và lại rút ra được nhiều bài học. Bóng đá chờ thời nên chỉ thấy toàn lời xin lỗi và rút ra hết bài học này đến bài học khác...  Ấy thế mà để nuôi dưỡng nền bóng đá chờ thời đó, mỗi năm ngân sách nhà nước và các nhà tài trợ phải mất biết bao nhiêu tiền của. Tiền để đầu tư sân bãi, tiền để nuôi các siêu sao “ăn chơi”, đua đòi xế hộp, tiền để thuê các huấn luyện viên cả tây lẫn ta và tiền để nuôi cả bầu đoàn thê tử của đội tuyển và quan chức VFF…

Hát rằng: Hỡi ơi, lương thì ngất trời còn phong độ thì nhất thời nên cả đời ta cứ xìu xìu ển ển... Hát hết nổi vì buồn lại kèm theo buồn nôn nữa!

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2012

Tội nghiệp dân Mỹ!


Nhìn cảnh cử tri Mỹ và cả giới truyền thông thức thâu đêm hồi hộp chờ đợi từng phút, từng phút kết quả cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ mới đây giữa hai ông Obama và Mitt Romney mà thấy thương! Họ mù tịt về kết quả, mãi đến giờ chót mới được biết rồi oà lên nghẹn ngào, sung sướng! Sao đời họ khổ thế, bầu cử tổng thống mà đến giờ chót mới biết được kết quả ai thắng ai thì khổ quá! Dân Mỹ đúng là những kẻ không được làm chủ đất nước mình! Sống như vậy thì sống làm gì cho khổ! Thương thay!







Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

Ngậm tăm


Người Việt ta có thói quen dùng tăm để xỉa răng sau khi ăn, có lẽ vì thói quen từ xa xưa, hơn nữa tăm tre lại sẵn, rẻ và tiện so với dùng chỉ nha khoa, nước xúc miệng hay chải  răng, nhai kẹo…Cách nào cũng được miễn là đạt được mục đích. Tuy nhiên nhiều người Việt ta lại có một thói quen lạ lùng là ngậm tăm trong miệng. Ngậm trong toillet thì kệ anh, trong nhà cũng mặc, nhưng ngậm tăm đi lại ngênh ngang ngoài đường hoặc nơi công sở thì nhìn hết sức kì quái. Thử theo dõi từ một quán ăn ra mà xem, dù toàn những quý ông, quý bà với đầy đủ váy vủng, suit, cà vạt… nhưng người nào trên miệng cũng ngậm một cây tăm và cứ thế mà chạy xe trên đường, về nhà hoặc tới nơi làm việc. Hình như họ ngậm tăm để cho mọi người biết rằng mình vừa được ăn thì phải? Thậm chí có người vừa ngậm tăm vừa nói chuyện với người khác. Nhìn cái tăm chạy qua chạy lại trên đôi môi bóng nhẫy thấy vừa bất lịch sự lại vừa mất vệ sinh quá thể!

Nhớ câu chuyện bố kể khi mình còn nhỏ. Có anh nọ nhà nghèo sặc máu, ngày hai bữa chưa đủ dính răng chứ nói gì đến ăn sáng. Thế nhưng sáng nào anh ta cũng đứng trước ngõ, miệng ngậm sẵn cây tăm tre, hễ thấy ai đi qua anh ta đều lên tiếng: “Gớm, bác đã ăn sáng chưa mà đi làm sớm thế?” rồi cầm cây tăm đánh qua đánh lại "tanh tách, tanh tách" trên hàm răng cải mả, cứ như một điệu nhạc vui sau khi được no nê. Khi thấy hết người qua ngõ, anh ta lại chạy vội vào nhà tu vài ngụm nước vối để xoa diu cái bụng lép kẹp đang sôi lên sùng sục. 

Có lẽ do đói nghèo mà miếng ăn đã trở thành một thứ được phô ra để thể hiện giá trị con người, thế nên mới có chuyện về cái anh chàng nghèo nhưng sĩ diện hảo kia, còn thời nay chả lẽ các nam thanh nữ tú của ta cũng vẫn sĩ diện về miếng ăn đến thế hay sao?

Nói chuyện này với một ông anh, anh ta bảo: "Mày cứ nhìn xem, cứ mười thằng  ngậm tăm thì có đến chín thằng rưỡi là bắc kỳ". Tôi bảo: "Tôi cũng là bắc kỳ mà tôi có ngậm tăm đâu?".  Ông anh lại bảo: "Tại vì mày vào Nam lâu quá rồi, con ạ".