Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

"Trường học thân thiện, học sinh tích cực"

















Ngài Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo sẽ nghĩ gì? (Ảnh Mai Thanh Hải)

Thế giới hoang mang vì một đứa trẻ to xác bốc đồng

Nửa đêm Ủn ta đùng đùng ký lệnh báo động tên lửa chiến lược!
Đến nước này thì đành phải: "Có ai đi chợ mua tôi đồng hành"!



Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Một bài viết cảm động về Trường Sa

Xương máu Trường Sa và sự…hổ thẹn
Bài của Kim Dung
Trong hồn người có ngọn sóng nào không? Câu hỏi đó bỗng dưng giờ được hỏi cho rất nhiều người đang sống.
Hoàng Sa- Trường Sa mãi mãi là vết thương nhức buốt với mọi con tim người dân Việt, dù  25 năm đã trôi qua, kể từ cái ngày 14/3/1988 đẫm máu ấy.

Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc…
Cái ngày mà 64 người lính Việt, trong tay chỉ có cuốc, xẻng, xà beng, và lòng yêu Tổ quốc, đã lần lượt ngã xuống trước súng, lưỡi lê, đại liên và pháo 37 li cùng mưu đồ xâm chiếm đảo Gạc Ma (thuộc quần đảo Trường Sa- Việt Nam) của phía Trung Quốc.
Và những ngày này- tháng 3/2013, máu từ vết thương Trường Sa lại rỉ.

Không chỉ thế, mà còn có nước mắt chảy ngược vào trong của bao người thân và đồng đội họ, của những con dân Việt luôn khắc khoải nỗi đau Trường Sa, tại buổi lễ tưởng niệm lần đầu tiên được tổ chức tại Đà Nẵng sáng ngày 14/3 mới đây…

Còn nếu ai có dịp xem clip được phát đi trên YouTobe, chứng kiến những giây phút cuối cùng của những người lính Việt trên đảo, cùng chiếc tàu HQ 604 dần chìm xuống…, sẽ hiểu vì sao hàng ngàn bài viết trên các báo, trên các trang mạng xã hội như tiếng thét bi thương, bi phẫn trước chủ quyền Tổ quốc bị xâm phạm.

Ám ảnh xa xót nhất với người viết bài là câu chuyện vòng tròn bất tử Gạc Ma, câu chuyện lá cờ Tổ quốc.
Đó chính là khí phách nước Việt khổ đau.
Không nổ súng, để tránh “bị kiếm cớ” leo thang xung đột, ngày 14/3 năm ấy, họ- những người lính Việt đã phải nắm tay nhau tạo thành vòng tròn giữ đảo. Cái “vòng tròn người” đơn độc thật mong manh và bất lực, trước những kẻ xâm chiếm hung hãn, vũ khí trang bị đầy đủ.
Lần nào viết bài về Hoàng Sa- Trường Sa, người viết bài cũng  viết trong sự nghẹn ngào. Khi thấy những người lính can đảm quá, mà cũng cô đơn quá…
Nhưng cái vòng tròn đó mãi mãi bất tử trong lòng những người đang sống.

Mục tiêu của kẻ xâm lược, còn là cướp lá cờ Tổ quốc được cắm trên rạn đá san hô của đảo, biểu tượng chủ quyền nước Việt. Một phát đạn bắn xuyên qua đầu Trung úy Trần Văn Phương- người cầm cờ. Anh gục xuống.
Nhưng,“tay vẫn cầm chắc ngọn cờ Tổ quốc, lá cờ phủ lên thi thể anh, bồng bềnh trong nước loang máu. Anh Lê Hữu Thảo lao tới ôm thi thể đồng đội đang cuộn trong lá Quốc kỳ.
Thấy thế, lính Trung Quốc xông vào cướp cờ. Nhanh như cắt trung sỹ Nguyễn Văn Lanh giành được lá cờ.
Một tay anh giương cao ngọn cờ, một tay anh cầm xà beng chống đỡ đối phương. Thấy không thể chiến đấu trực diện với người lính kiên cường Việt Nam, lính Trung Quốc đã đâm lén từ phía sau và nã đạn vào anh Lanh”.
Cuộc chiến không cân sức, thì kết quả trận chiến nghiêng về kẻ mạnh.
Nhưng khí phách anh hùng, xả thân vì đất nước, của những người lính Việt tuổi đời quá trẻ, còn mạnh hơn tất cả.
Biển Đông từ ngày ấy như càng mặn đắng. Nước mắt những người đang sống. Và “nước mắt” cả những người đã khuất…
Bỗng nhớ tới hai câu thơ của bà Huyện Thanh Quan: Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc/ Thương nhà mỏi miệng cái gia gia
Những “linh hồn” chim cuốc cuốc dưới biển sâu vẫn đang đau lòng nhớ đảo, nhớ nhà…
Trong hồn người có ngọn sóng nào không?

Trần Văn Phương, Nguyễn Văn Lanh, và tất cả những người lính trên con tàu HQ 604 đã xả thân đến giây phút cuối cùng để giữ lá cờ Tổ quốc, bảo vệ chủ quyền đất nước. Đâu phải để 25 năm sau, một lá cờ “lạ” bé tí tẹo, cắm vô duyên trong những cuốn sách giáo dục cho trẻ em Việt, khiến dư luận xã hội nổi giận thực sự.
Ở đây là lá cờ Trung Quốc cắm ở cổng trường học, trong cuốn sách “Phát triển toàn diện trí thông minh cho trẻ” của NXB Dân trí, loại sách tham khảo dành cho trẻ mầm non, được biên dịch từ tài liệu nước ngoài.
Đây cũng không phải vụ việc đầu tiên. Trước đó, đã hai lần, những lá cờ xa lạ được trưng lên, lạc lõng, khiến xã hội hết sức phẫn nộ.
Và cũng không phải chỉ riêng cuốn sách phát triển thông minh một cách…u tối kiểu này, mới đây, trước áp lực dư luận, Bộ GD và ĐT đã phải có công văn, yêu cầu các NXB kiểm tra các nội dung “không phù hợp”. Mới hay một loạt sách cho trẻ em (của nhiều NXB) bị phát hiện biên soạn cẩu thả từ sách Trung Quốc.
Thậm chí có cuốn, như bộ sách “10 phút cho bé trước giờ đi ngủ” (NXB Mỹ thuật, tập 2), có câu Tổ quốc của chúng ta là Việt Nam. Quốc kỳ của chúng ta chính là lá cờ đỏ sao vàng. Phần minh họa có hình lá cờ Việt Nam để trẻ tô màu, nhưng ngay bên cạnh là hình lá cờ …Trung Quốc. Hay những người biên tập nhận thức rằng, cả hai cờ là …một, đều là cờ đỏ, có sao vàng?
Điều đáng hổ thẹn, việc phát hiện cờ Trung Quốc trong cuốn sách của NXB Dân trí, lại có cả em bé mới 5 tuổi, tức là lứa tuổi mới kịp làm quen để phân biệt được cờ Việt Nam và cờ nước khác. Trong khi người lớn như bà Bùi Thị Hương, Giám đốc NXB này thì thanh minh, thanh nga:
Hình ảnh trong sách là hình ảnh trường của Trung Quốc thì phải treo cờ Trung Quốc chứ không thể treo cờ Việt Nam được. Tôi thấy nội dung và hình ảnh rất bình thường, không có gì… nặng nề.
Có thể, hình ảnh đó thật…nhẹ nhàng với những người kinh doanh sách tham khảo, mà đồng tiền luôn là mục tiêu cao nhất. Nhưng nó rất nặng nề, vì làm tổn thương đến tình cảm của người dân, nhất là trong những năm tháng này, chủ quyền biển đảo, chủ quyền đất nước bị đe dọa xâm lấn. Vì nó không phải, trước hết là về đạo lý thông thường.
Nhà giáo Phạm Toàn đã nhận xét: Những người làm cái đó (in bộ sách có cờ Trung Quốc) là thiếu cả nhạy cảm về chính trị, và thiếu cả cái tình cảm về dân tộc nữa.
Chưa nói là những điều… u tối khác của cuốn sách, như ông Đào Trọng Thi, Chủ nhiệm Ủy ban VH- GD- TTN và NĐ của Quốc hội đã vạch ra, khi trả lời phỏng vấn báo SGGP: Cái sai của cuốn sách này khiến dư luận bất bình, đó là sự thiếu minh bạch, nhập nhèm trong giới thiệu nội dung. Nếu đã tuân theo bản quyền, NXB (Dân trí) phải nói rõ cuốn sách dựa trên nội dung của Bộ GD Trung Quốc, được giới thiệu bởi các tác giả Trung Quốc, như thế mới sòng phẳng.
Đáng chú ý nữa, theo Bộ chủ quản, qua kiểm tra hợp đồng, thấy phía đối tác (Trung Quốc) cho phép NXB (Dân trí) được điều chỉnh nội dung.
Tất cả những sai sót muôn vẻ của các NXB khiến xã hội có quyền đặt câu hỏi: Đó là sự thiếu hiểu biết, sự vô cảm, hay vô trách nhiệm? Hay là tất cả? Chả lẽ câu hỏi cũng chính là câu trả lời!
Lại chợt nhớ bài thơ Tổ quốc nhìn từ biển của Nguyễn Việt Chiến, viết về sinh tử của những người lính Việt trước linh thiêng của lá cờ Tổ quốc, trước linh thiêng chủ quyền biển đảo, có câu thơ- câu hỏi đau nhói lòng:
Trong hồn người có ngọn sóng nào không?

Sự hổ thẹn nhân danh…đủ thứ danh?
Trong hồn người có ngọn sóng nào không? Câu hỏi đó bỗng dưng giờ được hỏi cho rất nhiều người đang sống.
Một trong số đó, có lẽ là ông Hồ Xuân Mãn, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên- Huế, người được phong danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang từ năm 2010, đang trở thành “nhân vật hot” của một vụ khiếu nại- vì bị tố là khai man thành tích.
Gian dối lâu nay đã trở thành chuyện thường ngày ở…xã hội. Mà cái gốc của nó luôn gắn liền chữ lợi (tiền).
Chả thế, trong câu chuyện với phóng viên báo Songmoi.vn, dịp kỷ niệm 12 ngày đêm chiến thắng B52 năm 2012, cựu phi công Vũ Đình Rạng, đã bộc bạch rằng, để được phong anh hùng, chi phí cho việc này tốn khá nhiều tiền khiến ông từ chối (?)
Có điều trong vụ ông Hồ Xuân Mãn, “đối tượng” tố cáo sự gian lận, lại chính là những người… đồng chí của ông, từng giữ các chức vụ chủ chốt của huyện Phong Điền. Cũng là địa bàn ông Hồ Xuân Mãn hoạt động trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ.
Như ông Lê Văn Uyên- Trưởng ban Tổ chức Huyện ủy (1967-1975); ông Hồ Văn Nghĩa, Trưởng ban An ninh huyện (1969-1973), Hoàng Văn Phận, Trung đội trưởng Công binh LLVT huyện (1969-1973), Hoàng Tiến Dũng, Đội phó LLVT huyện (1967-1975), Hoàng Phước Sum, Đội trưởng An ninh huyện (1970-1975)…và nhiều người nữa.
Họ bức xức vì báo cáo thành tích của ông Hồ Xuân Mãn khai man tới 17 điểm.
Tỷ như, ông Mãn khai từ 1969 đến 26.3.1975, ông tổ chức đơn vị đánh gần 100 trận lớn nhỏ, tiêu diệt 150 tên Mỹ ngụy, phá hủy 1 máy bay, 37 xe quân sự. Theo tố cáo, từ 1969 đến tháng 11.1971, ông Mãn ở Quảng Bình và làm cần vụ nên không thể tổ chức đánh trận. Mặt khác, từ 1972 – 1975, các xã Phong An và Phong Sơn chỉ đánh hơn 20 trận chứ không có chuyện đánh tới 100 trận…
Ngoài ra, những người tố cáo còn đưa ra một số dẫn chứng nói rằng, ông Mãn đã kê khai thành tích có yếu tố “cướp công” đồng đội.
Tỷ như, trận đánh ở Bù Mạ, thôn Hiền Sĩ, xã Phong Sơn (giết chết tên ác ôn Nguyễn Công Đẳng) là do ba du kích xã này đánh mìn, hiện hai người còn sống, một người đã hy sinh. Đâu phải do ông Hồ Xuân Mãn..v.v…và v.v…
Chưa kể, ông Hồ Xuân Mãn kê khai trận ““giết ấp trưởng ác ôn” Hoàng Sớm, tự hào là “làm quần chúng nức lòng”, trong khi có tới gần chục người dân thường, trong đó có cả trẻ em, chết oan vì trận đánh này. Chiến tranh vốn có những đau xót, rủi ro. Nhưng liệu quần chúng có thực nức lòng được không, nếu có tới gần chục lương dân thiệt mạng. Cái nhìn về “thành tích” của ông sao lạnh băng và khốc liệt vậy?
Đáng chú ý, đơn khiếu nại gửi đi, và những người khiếu nại, trước sự việc “quá tam ba bận” vẫn không nhận được sự trả lời sòng phẳng, rõ ràng, mới đây, họ lại tiếp tục gửi đơn khiếu nại lần thứ tư, lên tới những cấp cao hơn. Những đồng đội của ông còn đề nghị Tỉnh ủy mở cuộc đối chất với ông Hồ Xuân Mãn. Thậm chí họ đề nghị được kiện ra tòa án binh hoặc toà án dân sự.
Chưa rõ Tỉnh ủy Thừa Thiên- Huế sẽ giải quyết vụ việc này ra sao, thì mới đây, báo Dân Việt đưa tin, một số cựu chiến binh trong vụ tố cáo này như ông Hoàng Phận, ông Hoàng Tiến Dũng cho biết, họ nhận được một số cuộc gọi của người lạ dọa dẫm sẽ thuê xã hội đen xử, hoặc đến tận nhà …khuyên nhủ không nên khiếu nại.
Nếu đúng vậy, thì chả lẽ, thay cho tình đồng đội sống chết có nhau trong chiến tranh, bây giờ, người ta dám giơ ra tình…xã hội đen.
Nếu như những người tố cáo ông Hồ Xuân Mãn phạm tội nói sai, vu khống, chắc chắn họ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, trước tòa án lương tâm.
Còn nếu họ đúng, thì liệu ông Hồ Xuân Mãn có xứng danh Anh hùng nữa không? Nếu không, trong đội ngũ này, vong linh những Anh hùng đã khuất, và những Anh hùng chính trực còn sống, sẽ rất tủi hổ. Dư luận xã hội đang chờ câu trả lời…
Chợt nhớ, cách đây ít lâu, Nghệ nhân dân gian hát xẩm nổi tiếng Hà Thị Cầu đã qua đời. Số phận một người đàn bà tài hoa, dù được phong là nghệ nhân, vẫn khổ cho tới lúc từ biệt cõi đời. Khổ như những làn điệu xẩm rút ruột, tài hoa đấy nhưng cũng bi ai đấy.
Những làn điệu xẩm của kiếp người “hành khất”, nương nhờ vào lòng từ thiện của đồng loại. Cái khổ đó như Trời định.
Còn ông Hồ Xuân Mãn đang phải khổ do … “nhân định”. Ông khổ bởi lòng tham cái danh, cái lợi lớn quá, cho dù ông đã từng đứng dưới ít người, đứng trên triệu người.
Những ngày này, Trường Sa sống trong tâm thức của hàng triệu con tim nước Việt.
Xương máu Trường Sa, hay xương máu những người lính đã ngã xuống trong cuộc chiến vì tự do, độc lập chủ quyền Tổ quốc, đều linh thiêng. Xin đừng vô tình, vô cảm, và vô nghĩa – với họ!
Kỳ Duyên/Kim Dung http://hieuminh.org/2013/03/16/xuong-mau-truong-sa-va-suho-then/

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Bố tiên sư thơ!

Phướn thơ mà in chữ vàng trên vải đỏ, lại có lù lù ngôi sao vàng năm cánh
trông cứ tưởng là biểu ngữ xuống đường của hội  các nhà thơ ngu ngơ
 nào đó đòi Hiến pháp phải được viết bằng thơ cho hoành tráng! He he!
Một phướn thơ gọi là "hay" được chọn để chuẩn bị thả lên trời xanh nhân Ngày thơ Việt Nam lần thứ XI tại Văn Miếu, Hà Nội trong dịp Nguyên tiêu Quý Tỵ.

Xét cho cùng chẳng cái quái gì có khả năng làm bẩn Văn Miếu và bầu trời hơn là thứ thơ "dại" này, thứ cảm xúc vớ vẩn của những thằng ngớ ngẩn mà cứ ngỡ mình là tài năng! Vừa điên vừa hề!




Văn hóa Bắc Kinh?
























Tấm giấy thông báo trước cửa một tiệm ăn nhanh”"Snacks Bắc Kinh”, gần khu vực Tử cấm thành, Trung Quốc: “Cửa hàng này không tiếp đón người Nhật – người Philippines – người Việt Nam và CHÓ”. Ba nước nêu trên hiện có tranh chấp chủ quyền, hay đúng hơn là bị xâm phạm thường xuyên bởi chính quyền Trung Quốc.

Rose Tang – tác giả bức ảnh là người Mỹ gốc Hoa đang sinh sống tại New York. Bức ảnh được chụp vào ngày 21/2/2013 trong khi cô đang công tác tại Bắc Kinh. Cô chia sẻ thêm trên facebook cá nhân:
“Bạn có thể chia sẻ nó, xin vui lòng chia sẻ nó với mọi người càng nhiều càng tốt, tôi hy vọng các phương tiện truyền thông và áp lực từ công chúng sẽ dạy cho những người này một bài học.”
“Lý do khiến cho sự thù hận/chủ nghĩa dân tộc được xây dựng và khuyến khích bởi đảng (cộng sản TQ) là vì nó (ĐCSTQ) muốn dùng khía cạnh bẩn thỉu của con người để đánh lạc hướng dư luận khỏi những vấn nạn tham nhũng, bất công, khủng hoảng môi trường, v.v…”

“Of course you can share it, please share it with as many people as possible, i’m hoping pressure from the public and media will teach these guys a lesson.
The very reason why such hatred/nationalism is cultivated and encouraged by the party is because it needs to use such an ugly aspect of human life to divert public attention from corruption, injustice, environmental crises, etc…”

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Chân đất và cách mạng?

Hôm nay trên Vietnamnet có bài viết Bộ trưởng đi chân đất làm cách mạng giáo dục.(http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/109571/bo-truong-di-chan-dat-va-lam-cach-mang-giao-duc.html). Mới đọc tựa mình tưởng bài báo viết về một bộ trưởng nào đó thời chiến tranh gian khổ phải chân lấm tay bùn cấy cày cùng với bà con ở các vùng quê sơ tán. Nhưng thật bất ngờ là bài báo nói về ông Bộ trưởng đương kim Phạm Vũ Luận nhà ta. “Cánh phóng viên chúng tôi còn ấn tượng hơn khi thấy, trong buổi họp, Bộ trưởng thường bỏ dép để đi…chân đất, ngay cả khi ra ngoài nghe điện thoại. Sau này, khi tới phỏng vấn ông ở Bộ GD-ĐT, chúng tôi mới biết, khi làm việc, ông cũng hay “đi chân đất cho thoáng” như vậy”.

Chẳng hiểu bài báo có ba que xỏ lá không khi khen ông có tật hay đi chân đất ở phòng làm việc và ngay cả khi họp với Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, với Bộ Khoa học công nghệ và các trí thức, xem như đó là một thói quen đầy chất bình dân của một vị quan thượng thư. Theo tôi chỉ mỗi chi tiết này đã cho thấy tác phong thiếu nghiêm túc và chuyên nghiệp của một Bộ trưởng, thử hỏi nếu các thầy cô giáo dưới quyền ông đi dép lẹp xẹp đến trường rồi đi chân không trong lớp cho mát thì ông bộ trưởng sẽ phản ứng như thế nào, hay lúc đó ông lại đùng đùng phát động ngay phong trào "Nói không với đi chân đất"?

Bài báo còn tán dương thêm rằng GS Phạm Vũ Luận là "một trong số rất ít Bộ trưởng gọi học sinh bằng một từ rất đời thường là “các cháu”. Ơ hay, không gọi "các cháu" thì gọi bằng gì, chả lẽ gọi "chúng mày"? Khen thế có ác không cơ chứ?

Nhưng cái thành tích chói lọi nhất của bài báo này là nói "ông thích đi chân đất và ra những quyết định làm thay đổi giáo dục". Chẳng hiểu từ lúc lên bộ trưởng đến nay ông Luận đã làm được cái gì gọi là thay đổi giáo dục? Hay sự thay đổi đó là việc sau vụ Đồi Ngô, ông cho phép thí sinh mang camera vào phòng thi, rồi việc ông cho rằng bài thi môn lịch sử có quá nhiều điểm 0 cũng là chuyện bình thường thôi?

Thiết nghĩ đã không có thì thôi, còn cố nặn ra để tán dương nhau có khi lại bằng giết nhau không biết chừng!

Khổ thân cho ông Luận nhà tôi, nhưng liệu ông có thấy khổ hay nghe khen cũng lại thấy sương sướng? Cứ tưởng ngày xưa chỉ có mỗi ông Tố Hữu bắt ông Phạm Tuân "đi dép lốp mà lên tàu vũ trụ", nào ngờ bây giờ lại có một ông bộ trưởng khoái đi chân đất để làm cách mạng giáo dục. Ôi chu choa, kinh!

Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2013

Bên thắng cuộc?

Mai là 17/2, thời điểm mà 34 năm trước bọn Trung Quốc đã ồ ạt kéo quân sang cướp phá các tỉnh biên giới phía Bắc với chiêu bài "dạy Việt Nam một bài học" của Đặng Tiểu Bình. Dưới đây là vài hình ảnh oanh liệt của bên thắng cuộc:






























































Và vài bức tranh cổ động chống bọn bành trướng Trung quốc năm 1979 còn sót lại hiếm hoi, nhưng chẳng tấm nào thấy khí thế cả, cứ xìu xìu thế nào ấy. Chỉ mỗi tranh đầu tiên là dám ghi thẳng thừng bọn phản động Trung quốc xâm lược, thế nhưng gương mặt tươi tỉnh của anh bộ đội cùng với nắm đấm đưa lên cứ như là hoan hô vậy(?)














































Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

Có kẻ tâm thần trong quốc hội?

Nửa người nửa ngợm: Hoàng Hữu Phước
Tôi không biết nhiều về tay Hoàng Hữu Phước này, chỉ thấy lão ghi rõ trên blog mình đang là đại biểu quốc hội khóa XIII, là CEO, có bằng MIB, và đã từng là GV trường CĐSP thành phố Hồ Chí Minh 10 năm, như vậy kể ra cũng liệt vào hạng có học thức và địa vị trong xã hội, những kẻ như thế thường có phong thái và lời lẽ đàng hoàng tử tế, khác hẳn bọn vô học đầu đường xó chợ, y phục xứng kỳ đức mà! Hơn nữa trong các bài viết trên blog thấy tay này rất sính luận bàn về triết học đông tây kim cổ, thích viện dẫn lời Khổng tử, Kinh cựu ước, tự nhận mình là kẻ "hành xử theo dũng khí của thần nhân và tư cách cao trọng của thánh nhân",  và luôn khoe mình là học trò của bậc sư phụ kỳ tài Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Quang Tô nào đó (!)
Thế nhưng tình cờ lần theo mấy đường link, bị đọc mấy bài viết của lão trên http://hhphuoc.blog.com. Lần đầu đọc bài chửi xối xả thằng nhãi ranh Huy Đức với Bên thắng cuộc tôi đã thấy buồn cười và đồ rằng lão này không được bình thường lắm, nhưng khi đọc đến bài Dương Trung Quốc, tứ đại ngu và cụm bài Tôi và tổng thống Saddam Hussein, Tôi và Bùi Giáng, Tôi và Lê Công Định... thì tôi tin chắc tay này tâm thần nặng lắm rồi, khó có thuốc chữa, đồng thời cũng chẳng hiểu vì sao những "dân Sài Gòn thứ thiệt" lại bầu hắn vào Quốc hội?
Tôi không bênh ông Huy Đức hay ông Dương Trung Quốc, tôi chỉ thấy cần phải xem lại tư cách của tay nghị này qua lời lẽ và thái độ tranh luận, phản biện thể hiện trong những bài viết trên blog nơi lão ta ghi rõ rằng “Blog Giao Lưu Của Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước Với Cử Tri Toàn Quốc”. Thiết nghĩ Quốc hội cần giám định sức khỏe tâm thần để bãi nhiệm lão này ngay, tuy những chuyện điên khùng của hắn chẳng khiến ai bận tâm, bởi ai đi chấp một kẻ bệnh hoạn, song để nó sẽ làm bẩn nghị trường và làm xấu hình ảnh người người đại biểu quốc hội.
Có người lại bảo hay tay này là một thứ chim mồi? Tôi không tin, vì không ai chọn loại chim mồi như thế và dù một chim mồi có kém cỏi đến đâu cũng không thể lựa chọn một thái độ ngu xuẩn với lời lẽ quàng xiên như vậy!
Ai không tin cứ vào blog của y xem, lời lẽ văn phong sặc mùi cái bang giang hồ kiếm hiệp! Điên lắm!

Viết tiếp ngày 20/02/2013:

Mấy hôm nay có lẽ nghị Phước ăn không ngon ngủ không yên bởi có quá nhiều ý kiến đòi bãi nhiệm lão nghị khùng này. Theo GS Thuyết bài học lần trước chưa làm Phước sáng mắt nên tật ngông cuồng lại tiếp tục, đến lần này thì dù có tâm thần cũng phải ê mặt, lại còn làm xấu hổ cả vợ con họ hàng và cả bậc đại sư phụ kỳ tài VNCH của mình nữa.

Xin kiến nghị Quốc hội: nếu bãi nhiệm thì xin cho nghị Phước này sang Triều Tiên sinh sống, bởi nơi đó cũng có nhiều chính khách hàm hồ, hiếu chiến và tửng từng tưng như Phước vậy!
Thật đúng là Bệnh tòng khẩu nhập,  họa tòng khẩu xuất!

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013

Miếng ăn hay miếng khổ?

Xếp hàng rồng rắn để chờ được mua 5 cái bánh chưng 
Có lẽ không ai không biết bài hát rất nổi tiếng Xuân này con không về của bộ ba Trịnh-Lâm-Ngân trong Sài Gòn, trước 75, bài hát đã từng gắn liền với tên tuổi của Duy Khánh. Nhất là vào những dịp giáp tết, giai điệu Habanera (bolero) da diết của bài hát lại vang lên khắp nơi từ thôn quê đến thành thị như thổn thức một nỗi niềm của kẻ tha hương. Có lẽ bài hát đã lấy nước mắt của rất nhiều người xa xứ, nhất là những người vì hoàn cảnh nào đó không thể về nhà trong dịp tết, bởi những ca từ thật bình dị và gần gũi gợi nhớ một nét văn hóa của người Việt mình:
Ôi nhớ xuân nào thuở trời yên vui
Nghe pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi
Bên mái tranh nghèo ngồi quanh bếp hồng
Trông bánh chưng chờ trời sáng
Đỏ hây hây những đôi má đào

Những cái bánh được đổ ra ngay trên nền nhà bẩn thỉu
Cả nhà quây quần quanh bếp lửa hồng, bên nồi bánh chưng trong đêm giao thừa cùng chờ trời sáng, hình ảnh thật êm đềm và ấm cúng của một gia đình Việt.
Thế nhưng trên VnExpress.net hôm 8/2 thật bất ngờ khi thấy bà con ở Hà Nội xếp hàng rồng rắn, chen chúc nhau đi mua bánh chưng, giò chả ở một cửa hàng trên Hàng Bông (HN). Đến mức này thì mình thấy cái thanh tao truyền thống của người Hà thành dường như đã nhạt hẳn. Miếng ăn đã trở thành một nỗi đày đọa con người, sau những phở quát, cháo chửi, bún mắng nay lại đến bánh chưng xếp hàng “do cửa hàng quy định mỗi người chỉ được mua tối đa 5 bánh chưng nên nhiều gia đình phải đi vài người để mua đủ hàng ăn Tết”. Dường như cái bánh chưng chỉ còn đơn thuần là cái ăn để chặt bụng chứ không còn là một hình ảnh tượng trưng cho văn hóa Việt nữa. Có lẽ cụ tổ Lang Liêu mà biết mấy cái bánh đổ lăn lóc trên nền nhà bẩn thỉu kia sẽ được con cháu mình dâng lên ông bà tổ tiên mấy ngày Tết chắc sẽ buồn lắm đây!
Xem ra cái đói và thiếu thốn triền miên của thời bao cấp ngày xưa vẫn còn ám ảnh bà con ta lắm lắm?

Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013

Mừng năm mới Quý Tỵ 2013