Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017

Cuộc chiến vỉa hè...

Cuộc chiến lập lại trật tự vỉa hè ở Sài Gòn đang đến hồi quyết liệt, nhưng nhiều người vẫn cho rằng ông Phó Chủ tịch quận Nhất Đoàn Ngọc Hải khó mà công thành danh toại. Khó vì cách làm này quá nóng vội cứ như để lập thành tích và để chứng tỏ tuyên ngôn như đinh đóng cột rằng nếu không làm xong sẽ cáo quan về quê đuổi gà; nhưng khó còn vì lời lẽ và cách cư xử  cùng gương mặt "hung thần" của ông Hải ngày càng mất thiện cảm với không chỉ người dân Sài Gòn.

Không biết cánh báo chí có ủng hộ ông Hải không dù cả ngày họ chỉ nhăm nhăm vào chuyện ông Hải đập phá cứ làm như cả Sài gòn này không còn chuyện gì đáng nói nữa và tin đưa cũng theo kiểu “khen cho chết”, rồi chụp ảnh, quay phim cũng vậy... Dường như họ chẳng tìm ra một góc ảnh nào để thấy mặt ông Hải còn một chút gì tử tế mà chỉ thấy rặt một bộ mặt cau có sưng sỉa, "đằng đằng sát khí" ngay cả lúc tay này đeo đồng Patek Philipetay kia cầm điện thoại Vertu cũng vậy! Thế nên có người bảo không phải người dân quận Nhất thiếu ý thức hay cố tình chống đối (bộ ngu sao mà chống đối!) mà vì với cách làm hiện nay người ta đang cố tình cù cưa để trêu ngươi khiến ông Hải phải hao hơi tổn sức cho bõ ghét

Được một thời gian, khi phát hiện mọi người chỉ chống nạnh, cười nhạt nhìn xem ông Hải một mình múa may quay cuồng thì ông Đinh La Thăng mới thấy tội nghiệp cho thằng đệ vốn bộp chộp của mình, ông bèn phán một câu cũng không kém phần vô thưởng vô phạt là: “Đừng để anh Hải trở thành ngôi sao cô đơn!”. Nghe lời phán đầy chất điện ảnh đó, các quận huyện lại đánh trống khua chiêng xông vào hưởng ứng cho có lệ, bởi nhiều quận huyện cũng thấy rằng đây là một việc không hề đơn giản, hoàn toàn không thể nóng vội và bằng áp đặt ý chí.

Cafe Beaubourg ở vỉa hè Paris - Ảnh: Cosmicadventure
Cứ chờ xem, giả sử vỉa hè Quận I Sài Gòn sẽ thông thoáng sạch đẹp như "một Singapore thu nhỏđược một tháng hay ba bốn tháng,  nhưng sau đó sẽ ra sao hay lại vũ như cẩn, liệu ông Hải có tiếp tục dành cả phần đời làm quan còn lại của mình để ngày đêm lái xe vòng vòng tìm và diệt những cái gì lòi ra ngoài vỉa hè? Người ta cho rằng cần phải có cách làm thông minh, căn cơ và thấu tình đạt lý hơn là hùng hục như trâu húc hiện nay, bởi thực tế cho thấy mọi biện pháp áp đặt đều không hiệu quả hoặc có cũng không bền vững nếu không có sự đồng thuận và tự giác của người dân! Hơn nữa đã ở thế kỷ XXI rồi chả lẽ một quan chức có đến 2,3 bằng đại học mà vẫn không tìm được cách hành xử nào văn minh hơn kiểu đập phá tan hoang này hay sao? 

Cứ nhìn gương mặt đã xấu còn đóng vai ác của ông Hải trên nền đường phố ngổn ngang vì đập phá hiện nay và nghe ông bảo đã từng lăn lộn phụ giúp cha mẹ bán hàng rong hai mươi năm trên vỉa hè Sài Gòn, nhiều người liên tưởng đến ngay hình ảnh một cậu bé Hải ngày xưa… Cậu bé ấy giờ đã lớn, thành đạt và đã quên sạch quá khứ lăn lộn trên đường phố Sài Gòn bụi bặm ngày xưa... Người ta tự hỏi nếu ngày ấy cũng có một Đoàn Ngọc Hải hung hăng khí thế thì liệu có một Đoàn Ngọc Hải hôm nay? Giật mình, lại nghĩ đến chuyện nhân - quả! 

Hải ơi! Ngày ấy… bây giờ… 

P/S: Ngày 29/3/2017 Ông Hải tuyên bố với báo chí tạm ngưng đoàn liên ngành đập phá vỉa hè mà giao cho các phường tiếp tục, chỗ nào khó khăn ông Hải mới xuống trực tiếp chỉ đạo. 

Hehe, Hải ta mệt rồi, đang tìm cách nhảy xuống lưng cọp... Bà con thông cảm!
http://vitalk.vn/threads/bac-hai-tam-dung-xuong-duong-dep-via-he-quan-1-giao-cho-cac-phuong-lam-nhung-co-dat-yeu-cau-nhu-bac-lam-khong.2554100/

P/S: Ngày 19/5/2017 Ông Hải tuyên bố với báo chí rằng Quận ủy và UBND quận 1 buộc ông phải ngưng việc xuống đường đập phá vỉa hè và ông phải chấp hành. Chắc Ông Thăng đi hết người chống lưng. Nghĩ cũng thật ê chề cho anh Hải nhà ta! (http://motthegioi.vn/thoi-su-c-66/ong-doan-ngoc-hai-xac-nhan-ngung-xuong-duong-vi-bi-hai-van-ban-troi-chan-63418.html)

Thứ Sáu, 10 tháng 3, 2017

Không tin nổi!

Có 4 ông cán bộ đi công tác bị tai nạn giao thông ở một đoạn đèo vắng người. Một ông nông dân đi rẫy về ngang thấy vậy bèn đào hố chôn cả 4 ông. Khi công an biết chuyện bèn đến hỏi ông nông dân:
- Sao ông lại chôn họ?
Ông nông dân bảo:
- Họ chết thì tui chôn chớ sao?
Tay công an gặng hỏi:
- Chả lẽ chết hết cả 4 người sao?
Ông nông dân bảo:
- Tui thấy hai cha nằm ngay cán cuốc, còn hai cha cứ ngóc đầu lên lảm nhảm nói chưa chết!
- Trời, họ đã nói chưa chết sao ông dám chôn họ?
- ĐM, ai mà tin nổi miệng mấy chả!

Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017

Đừng quên!

Đừng quên tội ác của bọn cướp nước và lũ bán nước
(Ảnh: Quân Trung quốc đánh chiếm Cao Bằng 17/2/79)

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2017

Hú hồn!

Hắn đang ngồi đọc sách ở bàn thì ông bố từ ngoài sân đi vào, quẳng tờ báo xuống trước mặt hắn, mặt hằm hằm gằn giọng:
- Anh đọc đi… Đọc cho sáng mắt ra!
Hắn giật  mình ngơ ngác chẳng hiểu ất giáp gì vội buông quyển sách nhìn ông bố đang giận dữ, miệng lắp bắp:
- Có... có gì… thế bố?
Thấy vẻ ngơ ngáo của hắn ông bố càng bực thêm, quát toáng lên:
- Mở to mắt ra mà đọc đi! Đọc đi thì biết!
Hắn càng hoảng, nhìn tờ báo rồi cầm lên, mở ra nhưng chẳng biết dán mắt vào chỗ nào. Hắn lại hỏi:
- Có chuyện gì sao bố... Con có lỗi gì sao?
Ông bố lúc này càng giận bèn nói toạc ra, không thèm úp mở nữa:
- Anh đọc đi… báo chí hôm nay đưa tin cả nước không phát hiện một trường hợp nào tặng quà cáp biếu xen trái quy định trong tết vừa rồi kia kìa. Vậy mà… vậy mà… anh… một cán bộ quèn về hưu... anh lại dám…
- Ơ hay bố bảo con dám gì ạ?
- Anh còn chối à? Có phải trước tết anh nhận của cậu bảo vệ cân giò, rôi cô tổ trưởng thùng bia, rồi cậu Tám văn thư cân lạp xưởng không? Có đúng không? Đừng tưởng thằng già này không biết nhá! Tôi già chứ chưa lú đâu!
Hắn ấp úng chưa biết phải nói gì thì ông bố đã nói tiếp:
- Tôi hỏi anh, anh đã về hưu rồi mà còn dám nhận quà cáp biếu xén, trong khi bao nhiêu cán bộ đương chức đương quyền người ta lại thẳng thừng từ chối, như vậy anh có thấy xấu hổ không? Thử hỏi nhỡ báo chí  người ta biết được thì còn thể thống gì nữa! Hay anh định bôi tro trát trấu vào mặt tôi? Mà này... anh đừng tưởng bây giờ về hưu là đã an toàn đâu nhá, chưa chắc đâu!
Nói xong ông bố ngoe ngoảy vào trong nhà, còn hắn buồn bã lang thang qua rủ tôi đi cà phê tâm sự. Kể đầu đuôi câu chuyện xong, hắn chép miệng buồn bã nói:
- Tôi khổ tâm quá ông ạ! Giờ mới thấy sống trong một đất nước trong sạch, mọi sự đều minh bạch thế này, thật khó khăn biết chừng nào! Giá mà cứ...
Nghe hắn nói tôi cũng giật thót, vì của đáng tội, trước tết tôi cũng lỡ nhận của cô Kế toán cũ cái đùi chó thui rơm. Chết thật, may mà báo chí chưa biết!
--------------------

P/S: Sáng 18/3, đang ngồi cafe xem TV, tôi giật bắn mình khi nghe VTV1 hoan hỉ thông báo đã phát hiện 01 trường hợp nhận quà trái quy định! Bỏ mẹ rồi! Phải chăng một trong hai đứa chúng tôi đã bị lộ?

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2017

Chúc mừng năm mới 2017

Chúc gia đình, anh em, bạn bè một năm mới Đinh Dậu an lành, sung túc, hạnh phúc

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2017

Ai khổ hơn ai?

Thường vụ Quốc hội vừa có nghị quyết kỷ luật nguyên Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng do những sai phạm trong công tác cán bộ bằng hình thức "xóa tư cách nguyên bộ trưởng bộ Công thương nhiệm kỳ 2011-2016". Nhưng xem lại tiểu sử thì thấy cụ này làm bộ trưởng đến 2 nhiệm kỳ từ 2007-2011 rồi 2011-2016. Vậy là dù bị kỷ luật cụ Hoàng nhà ta vẫn còn lại tư cách nguyên bộ trưởng nhiệm kỳ trước đó, 2007-2011 và như vậy nếu ở đâu đó, ai có giới thiệu “Ông Vũ Huy Hoàng, nguyên Bộ trưởng Bộ Công Thương” thì cũng chẳng có gì sai trái? Như vậy, về danh, đã chẳng mấy xi-nhê, còn quyền lợi lương bổng thì, he he, mấy cụ này cả đời làm việc có màng gì mấy đồng bạc còm vớ vẩn không bõ dính răng đó. Vậy nên, cứ thấy vụ kỷ luật này dù làm tới làm lui cho bõ cơn “ngứa ghẻ hờn ghen” của ai đó thì vẫn loay hoay như gà mắc tóc, lửa hận bừng bừng mà chả đi đến đâu! Phải chi dám thẳng tay điều tra, truy tố và tịch thu hết nguồn tài sản tích cóp bất chính thì các cụ mới sợ và thiên hạ mới tâm phục khẩu phục. Việc này cũng đâu khó gì chỉ có điều nếu thẳng mực tàu thì đau lòng gỗ và e rằng các cụ nhà mình chẳng mấy cụ thoát được. Lúc đó biết lấy ai phục vụ nhân dân!

PTT Joe Biden làm việc trong vườn nhà lúc đang tại chức
Nhìn các cụ nhà mình mà cám cảnh cho lão Joe Biden, vừa mãn hai nhiệm kỳ Phó Tổng thống cường quốc số một thế giới mà vợ chồng phải lếch thếch đón chuyến tàu chợ từ Washington về nhà ở bang Delaware, dằng dặc hơn trăm cây số, kết thúc 44 năm đi làm bằng tàu lửa với hơn 8000 chuyến tàu khứ hồi mỗi ngày. Thật khổ, giá lão Joe này mà sinh ra ở Việt Nam mình thì đâu đến nỗi thế! Thôi kệ, ai bảo sanh ra ở Mỹ làm gì, ráng chịu!

Người ta bảo Việt Nam mình khác người ở chỗ: Nghèo thì cố gắng tìm cách ra làm quan để chóng giàu, còn người ta chỉ khi giàu mới nghĩ đến việc ra làm quan để thực hiện những ước mơ chính trị. Khác biệt rất bản chất! 

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

Nhường nhịn nhau trong giao thông?

Những kẻ hung hăng làm thế nào để nhường nhịn?
Vừa qua đọc báo thấy ông Phó chủ tịch chuyên trách Ủy ban an toàn giao thông quốc gia có khuyến cáo người dân nên nhường nhịn nhau trong giao thông. Nhường nhịn là tốt và là một nét đẹp trong ứng xử giữa con người với nhau không chỉ riêng ở nước ta, nó hàm ý một thái độ nhún nhường, không so đo tính toán và luôn chịu phần thiệt về mình và nhường phần hơn cho người, thậm chí có khi còn chấp nhận cả những sai trái của kẻ khác. Song xét cho cùng ở một đất nước quá nhiều anh hùng và cũng không ít kẻ cố cùng liều thân như ta mà kêu gọi mọi người nhường nhịn nhau thì xem chừng hơi bị khó, vì người Việt mình là chúa ganh ghét, đố kỵ, bây giờ lại thêm tính hung hăng, tàn bạo, sẵn sàng “thượng cẳng chân hạ cẳng tay” để giành phần hơn với ngay cả người thân trong nhà thì làm gì có chuyện nhường nhịn cho kẻ xa lạ ngoài đường! Thế nên kêu gọi nhường nhịn nhau trong giao thông xem ra thật không ổn và bất khả thi vì nó đầy vẻ cảm tính nên dễ gây đến nguy hiểm cho mọi người. 

Vậy nên, thiển nghĩ, năm mới ông nên khuyên mọi người nhất nhất tuân thủ luật lệ giao thông để đảm bảo an toàn cho chính bản thân và mọi người trên đường. Như thế là vừa công bằng, vừa văn minh mà lại đúng pháp luật.


Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

Trước giờ Giáng sinh

Tối nay là Giáng sinh, vậy là chỉ còn một tháng cộng thêm vài ngày nữa là tết âm lịch Đinh Dậu, 2017. Năm vừa rồi quả là nhiều biến động, trong nước lẫn thế giới. Không biết thế sự sẽ xoay vần như thế nào trong nhiệm kỳ của ông tân tổng thống Mỹ, một gã khó đoán định bởi cái bản chất táo bạo liều lĩnh và đầy ngẫu hứng, thoát khỏi mọi quy luật vốn có từ trước tới nay. Lạ một điều ngay thời gian tranh cử thì người ta ghét Trump nhưng rồi dần dần dần người ta lại thích gã. Việt Nam cũng vậy, nhiều người cho rằng lúc này cần thái độ dứt khoát của Trump hơn là sự nhu mỳ ôn hòa của Obama hay Hillary. Có lẽ cũng đến lúc mọi người phải thay đổi quan điểm đi với ma hay với Bụt thay vì cứ lửng lơ con cá vàng để chờ đục nước kiếm mồi!


Thôi kệ sự đời, trước giờ Giáng sinh, hy vọng những điều tốt lành sẽ đến với mọi người! Amen!

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016

Hoan hô cụ Raul

Chủ tịch Cuba Raul Castro đã đặt quan tài gỗ đựng tro cốt
của lãnh tụ Fidel Castro vào bên trong ngôi mộ bằng đá
 tại nghĩa trang Santa Ifigenia hôm 4/12 (Ảnh: Reuters)
Với Fidel tui chẳng hâm mộ gì vì vốn không ưa cái sắt máu và bảo thủ quá khích kiểu "Thà nhấn chìm cả hòn đảo Cuba chứ nhất quyết không từ bỏ con đường CM" (dzậy thì mần CM cho ai nữa bi giờ?) của cụ này, dù rằng năm 75, khi ở rừng XM, buồn chẳng biết làm gì, tui đã từng vẽ lại chân dung cụ bằng chì tặng cho đứa bạn, vẽ chỉ vì thấy bộ râu và điếu xì-gà của cụ hay hay mà thôi, chả gì sất!

Cụ mất có người vui, có kẻ buồn, nhưng chắc buồn ít hơn vui vì nhìn dòng người viếng cụ chẳng dài dằng dặc mà cũng chẳng sướt mướt như trong đám viếng mấy lão Kim ở Bắc Hàn(?)

Nhưng khi thấy ngôi mộ Fidel chỉ là một khối đá đơn sơ với tấm bia chỉ duy nhất một chữ "FIDEL" trong một nghĩa trang ở Santiago thì mọi người, trong đó có tui, lại giật mình về cụ em Raul...

Phải chăng sự nhỏ bé khiêm nhường đó sẽ tránh được phần nào bão táp trong ngày phán xét chăng?  Hê-bơ-rơ, 9:27 có ghi": “Như đã ấn định, loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét”.


P/S: Dưới trào cụ Raul, Cuba liên tiếp những tin vui:

Ngày 12/12/2016, chưa đầy 3 tuần sau cụ anh Fidel mất, liên minh châu Âu (EU) đã bình thường hóa quan hệ với Cuba và tập đoàn khổng lồ Google cũng đã chính thức cung cấp dịch vụ tại Cuba. Mừng cho bà con Cuba!

Ngày 27/12, Quốc hội Cuba vừa thông qua Luật cấm sử dụng tên Fidel Castro để đặt cho các tổ chức, quảng trường, công viên, đại lộ, đường phố và nơi công cộng khác, cũng như bất kỳ loại huân chương, vinh danh hay danh hiệu cao quý nào. Chà chà, cái dụ này ngộ mà khác mình wuá nha!!!

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2016

Tui đi đổi Giấy phép lái xe

Vào cổng trường lái, nơi đổi Giấy phép lái xe (GPLX) hai bánh, gửi xe: 2.000 đồng.
Bước vào quầy đầu tiên mua tờ đơn, photo GPLX cũ và Chứng minh nhân dân (CMND): 3.000 đồng.
Trong đơn ghi rõ phải dán hình, nhưng hình đâu mà dán, vì trước đó nghe bảo sẽ chụp ảnh tại chỗ. Hỏi chú em cao ráo đẹp chai ở quầy bán đơn, chú dzui dzẻ phán: “Chú dzô đứng đây, 3 phút có ngay!”. Tui ngoan ngoãn đứng dựa lưng vào tường (không phải dựa cột nha!), trước tấm phông xanh, sau cái máy ảnh đã được gắn sẵn trên tripod. Chú em chẳng nói chẳng rằng, chỉa ống kính ngay mặt, tui giật mình quơ tay cào đại lên cái đầu bờm xờm, cũng hổng biết dung nhan mình lúc đó ra sao. Click, “Chú cho xin 15.000”... Ba phút sau chú em thảy qua ô cửa nhỏ cho tui một tấm hình, suýt nữa tui không nhận ra mình. Xấu thấy ớn! (Bên ngoài cũng xấu nhưng chưa đến nỗi thấy ớn).
Tui ra dãy bàn ngồi điền thông tin vào tờ đơn. Rờ túi, quên cha cây viết. Ở nhà đã nhớ, lúc đi lại quên, đúng là đồ già lú (Chết mẹ, phạm húy!). Nhìn ra quầy mua đơn lúc nãy, thấy có giá để viết, nhưng viết thì mịt mù vắng bóng, hỏi chú em lúc nãy, phán: “Chú ra căn-tin hỏi dùm nheng!”. Ra căn-tin hỏi mấy chị đang ngồi tám ở chiếc bàn tròn, một chị bảo: “5000 đồng/cây nheng chú!”. Móc túi, nhận cây viết, nghĩ bụng, dịch vụ khép kín, thiệt chu đáo hết sức!
Điền xong thông tin, dán tấm ảnh xấu thấy ớn vào đơn thì tiếng chú em lại vang lên: “Điền xong đơn bà con đến phòng số 2 nộp nheng!”.
Đi qua một khoảng sân, đến phòng số 2, thấy hai em gái ngồi chễm chệ, một em nhận đơn, một em bán bảo hiểm xe gắn máy, cả hai vừa ghi ghi chép chép, vừa nói về một “con nhỏ” thứ ba “nhiều chiện” nào đó. Tui nộp đơn, em gái đưa cho tờ đăng ký chuyển phát GPLX qua bưu điện và bảo về ghế ngồi ghi. Ghi xong nộp lại và chờ gọi tên. Đến phiên mình, tui đến bên bàn và em gái nhỏ nhẹ bảo: "Chú cho xin 35.000". Tui ngoan ngoãn móc bóp, nhận lại một tờ hóa đơn chuyển phát màu xanh và một túi plastic để đựng GPLX. Lại nghĩ bụng, thiệt chu đáo hết sức!
Lúc này em gái ngồi bàn kế bên quay sang hỏi tui: “Xe chú có bảo hiểm chưa?”. Tui nhanh nhẩu nói xạo: “Chú mới mua tháng trước mà cháo". Em gái nhìn tui bằng ánh mắt dò xét nhưng cũng không hỏi gì thêm.
Sau đó tui được yêu cầu qua phòng số 1, nộp hồ sơ và ngồi chờ. Nghe gọi tên, tui bước đến bên bàn, một em gái tô môi đỏ chét đưa tui tờ hồ sơ và lại nhỏ nhẹ: “Chú cho xin 135.000”. Tui giựt mình suýt làm rớt cái bóp lép kẹp, còn sau lưng tui nghe tiếng mấy cha hoảng hốt: “Chờiiiii, sao mắc dữ dzậy cà?”. Lúc nãy tui cũng suýt la làng nhưng sợ cô em chê mình yếu mà ra gió, đành nuốt xuống họng. Đắng nghét!
Sau khi nộp đủ tiền, nhận tờ biên lai, tui lại cầm hồ sơ vào phòng trong, nơi này có nhiều người đang chờ. Cuối phòng có một cậu em nhận hồ sơ và nhập dữ liệu vào máy tính và một em gái nữa ngồi kế bên chụp hình. Giữa phòng lại có một tấm phông xanh, một máy ảnh cũng gắn sẵn trên tripod và nối với máy tính cho cô em ngồi ở bàn sử dụng không phải đứng lên ngồi xuống cho hao hơi tổn sức. Nghe gọi tên, tui ngồi vào ghế, cũng không biết dung nhan mình bây giờ ra sao? Ống kính lại chỉa vào bản mặt tui và click! Xong, nhận lại CMND và tờ phiếu thông tin, kiểm tra lại thông tin của mình trên phiếu, nếu đúng thì ký tên xác nhận và bỏ vào chiếc giỏ nhựa trên bàn. Kết thúc quy trình! Exit! Dìa nhà chờ!
Tui nhẩm tính sơ sơ tổng thiệt hại hết gần hai trăm ngàn đồng cho việc đổi một GPLX hai bánh từ vật liệu giấy sang nhựa PET, thiệt là ruột đau như cắt. Bước ra ngoài đã nghe tiếng ồn ào bán tán: “Chờiiiiii, đổi bằng lái gì mà mắc thấy sợ, lần trước đổi CMND sang Căn cước cũng chỉ có năm chục?”. Tui quay lại sau thấy hai cha la làng hồi nãy cũng vừa ra, đang chụm đầu to nhỏ đầy âm mưu, như tính bắc thang lên hỏi ông trời dzậy, nhưng mặt thì nhăn nhó như vừa bị thiến! Thấy mà thương!

P/S: Nhưng đau hơn khi ngay ngày hôm sau tui nghe tin Bộ Giao thông vận tải chính thức hủy bỏ quy định bắt buộc phải đổi bằng lái xe từ giấy sang nhựa PET. Thiệt là ứa gan! Thôi kệ, dân chơi sợ chi mưa rơi!