Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

Hoan hô Hàn Quốc


Trực thăng và tàu tuần tra Hàn Quốc đang vây hãm tàu cá của Tàu khựa
VNExpress đưa tin ngày 19/11/2011 lực lượng tuần duyên của Hàn Quốc đã điều máy bay trực thăng và tàu tuần tra đến phá “trận địa” của tàu cá Trung Quốc, bắt tổng cộng 15 tàu cá và hơn trăm ngư dân Trung Quốc vi phạm lãnh hải nước này. Nghe bảo bọn này lúc đầu cũng dùng gậy gộc chống trả rất lì lợm nhưng lính đặc nhiệm Hàn Quốc đã ra đòn phủ đầu nên bọn chúng đành phải cụp đuôi. Ngộ một cái là đến giờ này Bắc Kinh cũng chưa thấy gâu gâu gì cả.
Nghe mà khoái chí!

Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2011

Điểm danh bằng dấu vân tay!

Tuổi trẻ cuối tuần đưa tin: Cơ sở 3 của Học viện Chính trị - Hành chính quốc gia tại Đà Nẵng vừa đưa vào sử dụng việc điểm danh bằng dấu vân tay. Mỗi người đều có dấu vân tay riêng, không thể nhờ ai học thay, học hộ được. Phương pháp này rồi sẽ được áp dụng dần trong toàn bộ hệ thống.
Nghe qua tưởng như nói về sự ứng dụng công nghệ hiện đại trong quản lý của Học viện nhưng thực ra đây chỉ là phương thức để chống lại hiện tượng học hộ-thi hộ đang ngày càng tràn lan trong giới quan chức, mà toàn là những quan chức chủ chốt, dự nguồn cả đấy!
Người xưa nói: “Lấy cứu cánh biện minh cho phương tiện” còn nay thì: “Thấy phương tiện mà kinh cho cứu cánh”.

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

Bệnh hám thành tích


Bệnh hám thành tích của ông chúa đảo Tuần Châu










Đến lúc này theo đồng hồ đếm ngược của trang http://www.new7wonders.com thì chỉ còn hơn 21 tiếng nữa là công bố kết quả chung cuộc việc bình chọn 7 kỳ quan thiên nhiên mới của thế giới trên trang web kia. Không biết 27 quốc gia và lãnh thổ khác thế nào chứ Việt Nam ta thì đang rất nóng, nóng đến cực độ. Cả một chiến dịch tầm cỡ quốc gia cho việc bầu chọn đã được triển khai. Từ trung ương đến địa phương, từ cơ quan nhà nước đến các tổ chức đoàn thể, xã hội, từ các cụ già đến các cháu học sinh… ai ai cũng nhận được lời kêu gọi đại loại kiểu: "Hãy bình chọn ngay cho Hạ Long" hay "Bình chọn cho Hạ Long là yêu nước".... Cứ như kết quả bầu chọn lần này sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của cả dân tộc vậy.
Thế nhưng nghe bảo đây cũng chỉ là một trong những chiêu thức làm ăn của một công ty tư nhân nào đó mà thôi, chẳng có U-nét-cô, U-nét-kiếc nào dính dáng vào đây cả. Biết thế nhưng vẫn nhặng cả lên. Người mình vốn thích đông-vui-nhộn nhịp, sợ một mình lạnh lưng! Nhưng nếu thử vào trang web cũng thấy rằng cái công ty này cũng thực khéo nắm bắt tâm lý dân mình. Đưa ra 28 "kỳ quan” ở khắp năm châu bốn bể (Cũng chẳng biết do ai chọn lựa và chọn lựa theo tiêu chí nào, vì nỏ thấy chỗ mô công bố cả!), nhưng chỉ có 12 ngôn ngữ được sử dụng, thế mà đã có mặt tiếng Việt của ta, trong khi một số ngôn ngữ khác thông dụng và nhiều người biết đến hơn như Nga, Hindu, Bengali... vẫn không được chọn. Thế mới ác chứ! Có phải do tiếng Việt ta giàu đẹp quá hay "nhà trò" biết tẩy dân mình sẵn máu ăn thua nên thả mồi bắt cá?
          Mà không ăn thua sao được khi nghe bảo có người lao động nghèo ở đâu đó tuy không biết xài máy tính nhưng đã dám bỏ ra cả chục triệu đồng, kể cả tiền mua quà sinh nhật cho con, để mua thẻ cào điện thoại để nhắn tin bình chọn với số lượng đến mười mấy ngàn lượt (tội nghiệp anh này, kỳ này chắc bị vợ lột da lưng quá!). Chọn vì quá yêu Hạ Long hay chỉ vì đáp lời sông núi? Và nghe đâu ngành Bưu điện Quảng Ninh cũng đang treo giải thưởng cho những người nào có số lượng tin nhắn lên đến trăm ngàn lượt, một triệu lượt, mười triệu lượt... (nên nhớ trước khi táy máy, gần 650 đồng một tin nhắn đấy!)
         Có người bảo thôi thì ai tổ chức cũng kệ, ai lợi dụng kiếm chác cũng mặc, miễn là Hạ Long quê mình lọt vào top 7 của kỳ quan thiên nhiên mới là sướng rồi. Lúc đó cả thế giới sẽ hướng về Việt Nam, điểm đến mới của thiên niên kỷ sẽ rộng mở, khách du lịch khắp nơi sẽ đổ xô vào. Đường bộ ùn tắc. Đường thủy cũng ùn tắc. Rồi ngay cả đường hàng không cũng ùn tắc luôn... Khi đó thì cứ túi ba gang tha hồ mà…khà khà...
         Vâng đã đành là thế, song chỉ băn khoăn rằng với cách huy động toàn dân bình chọn như của ta hiện nay thì dù có được kết quả đi nữa, liệu đã có mấy tác dụng, bởi cái số đông bầu chọn ấy cũng vẫn chỉ là dân mình. Mình bầu cho mình, cũng tựa như mẹ hát con khen hay! Mà như thế thì mục tiêu quảng bá hình ảnh và thu hút khách du lịch liệu có được như mong muốn? Đó là chưa kể cái kiểu làm du lịch "chụp giựt" của ta như từ trước đến giờ thì liệu có mấy khách du lịch nước ngoài dám trở lại Hạ Long thêm lần nữa?

          Viết thêm ngày 05/12: Thế là trúng phóc nhé, anh Hạ Long mới nghe tin lọt vào top 7 kỳ quan là đã tăng gía vé rồi. Mấy hôm nay báo chí và bà con kêu oai oái. He leng ei...

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Đường xa nghĩ nỗi...

Mình có ông bạn cùng tuổi (chỉ là tuổi giấy tờ thôi chứ tuổi thật thì lớn hơn, vì ngày xưa để trốn quân dịch nên anh em ta thường phải khai bớt tuổi), chỉ còn hai năm nữa về hưu, thế mà đùng một cái làm đơn xin nghỉ dạy về giải quyết chuyện gia đình! Hỏi thì bảo việc ở quê bức bách quá nên đành phải vậy. Mình bảo sao không xin nghỉ không lương một thời gian mà thu xếp việc nhà? Anh bạn buồn buồn lắc đầu bảo: “Thôi, đã nghỉ là nghỉ hẳn, vì nghỉ không lương thì cũng chẳng biết đến bao giờ mà còn làm khó cho anh em”.

Nói vậy thôi chứ chuyện anh bạn thì ai cũng có thể lờ mờ hiểu ra. Ba mươi sáu năm đứng lớp cũng vào loại lão làng, lại mấy năm đi tăng cường vùng sâu, chỉ còn vài năm nữa về hưu, tưởng đã yên lành, thế mà mới đây lại bị điều đi nơi khác. Tiếng là điều động luân chuyển nhưng thực ra là muốn “thay máu” đội ngũ, vì nghe đâu nơi anh dạy mấy năm nay bị đánh giá là bết bát. Nhưng thói thường xưa nay hễ thua trận thì chém tướng chứ ai lại chém quân. Còn đây tướng vẫn sống phây phây, quân thì bị dập vùi tan tác. Có phải do thân cô thế cô mà anh bạn mình và nhiều người nữa đành phải làm phận chốt? Chỉ tội là con chốt này già yếu quá, nhỡ có qua được bên kia sông chắc cũng chẳng còn hơi sức nào mà hóa kiếp, cứ nhìn cái dáng vốn đã nhỏ bé, nay lại càng nghiêng xuống, liêu xiêu giữa sân trường đầy nắng gió mà cảm thấy bùi ngùi.

Mấy bữa nay, nghe anh bạn xin nghỉ tự dưng mình có cảm giác mệt mỏi rã rời. Cái mệt mỏi của một người thấy kẻ đồng hành với mình đã về đến nhà và từ nay trên những dặm đường còn lại chỉ còn lại một mình anh trơ trọi...

Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh! 

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011

Khổ cho anh Mách nhà mình


Mách khoe: "Cái gì của tui cũng cỡ này hết!"
Mấy tuần nay thế giới showbiz lại dậy sóng với gameshow Cặp đôi hoàn hảo mà tâm điểm lại là anh Mách nhà mình. Từ một lực sĩ thể hình với vẻ mặt ngơ ngơ chân chất, bộ dạng cục mịnh, tưởng chừng như chẳng ăn nhập gì với cái thế giới nghệ thuật, vốn đỏng đảnh và đĩ thõa, Phạm Văn Mách tự tin tham gia Cặp đôi hoàn hảo cùng với người đẹp á quân Việt Nam Idol 2011 Văn Mai Hương và giờ đây, khi trò chơi mới đi được nửa chặng đường, chưa biết ngã ngũ ra sao thì anh lại  hăng hái tuyên bố sẽ bước vào lĩnh vực ca nhạc chuyên nghiệp nếu khán giả cứ tiếp tục ủng hộ như thế(!)

Khổ cho Mách nhà mình, cũng chỉ vì những lời tâng bốc thái quá và cả những lời khen “mát mẻ” của báo chí rồi các ông bà giám khảo trong gameshow Cặp đôi hoàn hảo. Cái giọng sên sến cải lương của Mách được họ đẩy lên thành giọng ca ngọt ngào, truyền cảm, điêu luyện, hớp hồn… thậm chí còn có lời khen đêu đểu kiểu như “Lực sĩ Phạm Văn Mách hút hồn bằng giọng hát Nhà vô địch thể hình châu Á. Rõ đểu, khen mà cứ như xỏ xiên người ta vậy. Cái khổ là anh Mách nhẹ dạ nhà mình lại tưởng thật nên rất ư là phấn khích và mới đây khi được ông "thần đèn" Phước Sang mời đóng phim, mà là phim Tết mới kinh chớ, thì anh cũng lại hăng hái không kém.

Thật ra nếu anh Mách làm được những điều đó thì quá tốt (mà hoàn toàn có thể làm được, bởi hát cỡ Noo Phước Thịnh mà còn làm được ca sĩ thì Mách ta đây thừa sức), song sợ rằng các phù thuỷ showbiz chỉ đẩy anh ra sân khấu làm trò trong chốc lát để kiếm tiền bỏ đầy túi mình, và khi trò chơi chấm dứt, hào quang sân khấu tắt lịm, giấc mơ hoa về con đường nghệ thuật cũng không còn, thì anh Mách lại trở về trơ trọi với những cơ bắp thoi thóp của mình. Như thế thì quả là tội cho anh Mách lắm!

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

Chuyện chẳng biết vui hay buồn!


Tôi có anh bạn Bắc kỳ, tuy đã “di tản” vào Nam từ năm bẩy sáu,  song vẫn giữ cái kiểu cách lịch sự thơm thảo của dân quê gốc Bắc. Hễ ngồi vào bàn, bất kỳ là cưới hỏi hay giỗ chạp, ăn cơm hay nhậu nhẹt,  anh cũng có thói quen gắp thức ăn cho người này người nọ, đôi khi đầy cả bát, bất kể thân hay sơ, rồi mời mọc “Bác ăn đi! Chú ăn đi!” nhặng cả lên.

Lần một, lần hai, người được mời còn cảm nhận được quan tâm quý trọng nhưng lâu dần nhiều người tỏ rõ sự khó chịu, nhất là các anh Nam bộ. Họ quan niệm rằng đã ngồi vào bàn thì ai thích gì, ăn nấy, sao cứ phải ép, cứ như buộc người ta ăn nhanh để còn dọn dẹp vậy. Thế là bất lịch sự!

Của đáng tội, anh bạn tôi ý đâu phải vậy! Chẳng qua cũng chỉ do cái nếp sống, nếp nghĩ xuất phát từ nỗi ám ảnh một thời về cái đói triền miên nên người ta cho rằng tiếp đãi nhau bằng miếng ăn là cách thể hiện tình cảm quí mến nhất, tử tế nhất. Bởi họ quan niệm có gì quan trọng hơn miếng ăn đâu? Mà quả thật ngay cả trong văn chương các cụ nhà mình cũng còn hằn lại dấu ấn đó. Cụ Nguyễn Khuyến ngày xưa trí thức phong nhã là thế nhưng trong thơ đùa “Bạn đến chơi nhà” cũng chỉ nói đến miếng ăn chứ đâu nói gì đến cầm kỳ thi hoạ. Những  tác phẩm nổi tiếng của giai đoạn 1930-1945 cũng vậy (nhiều người vẫn cho rằng đây là thời kỳ vàng son nhất của văn chương Việt Nam), đều ít nhiều mang nỗi ám ảnh của cái đói. Những Nam Cao, Ngô Tất Tố, Nguyễn Công Hoan... Rồi trong tâm thức dân gian, miếng ăn luôn được coi trọng hàng đầu: “Dĩ thực vi tiên”, “Có thực mới vực được đạo”, “Trời đánh còn tránh bữa ăn” hoặc “Miếng ăn là miếng tồi tàn, mất ăn một miếng lộn gan lên đầu”... Trong từ vựng ta cũng thế, cả một lớp từ gắn liền với chữ ăn, tuy rằng ngữ nghĩa của nó có khi chẳng dính dáng gì chuyện ăn uống cả, như: ăn cắp, ăn cướp, ăn hối lộ, ăn gian, ăn hiếp... (Hay là những hành động này, trước đây, cũng khởi đầu bằng việc tước đi miếng ăn của người khác chăng?).

Tôi cũng là dân Bắc kỳ chánh hiệu, di cư vào Nam khi còn nằm trong bụng mẹ, tuy "hương âm vô cải",  song tính cách cũng đã phai nhạt ít nhiều, thấy kiểu cách anh bạn vậy bèn bảo: “Thôi thì ăn trông nồi ngồi trông hướng, thời nay đã khác trước nhiều rồi, ông liệu mà đổi mới đi, kẻo thiên hạ lại bảo mình hâm”. Anh bạn buồn buồn bảo: “Mình cùng lắm chỉ làm người khác  bực nhất thời, chứ còn lắm kẻ vẫn nghĩ và làm theo nếp cũ hàng mấy chục năm nay, gây tổn hại biết bao nhiêu, sao chẳng ai nói gì?”. Nghe anh bạn nói thế mình chẳng biết nói sao, đành ngậm hột thị cho xong.

Chuyện chỉ có vậy, chẳng biết là vui hay buồn nữa!

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

Chuyện cười cấm phụ nữ đọc

 Kỷ niệm ngày thành lập Hội Liên hiệp đàn bà VN, tặng các bà các cô một chùm vui, nhưng... chỉ để đàn ông mình đọc. Chùm vui này do nhà văn Trang Hạ dịch từ chuyện bên Tàu, nơi mà lắm kẻ cứ nhầm là quê cha đất tổ...


1. Chàng yêu nàng từ thuở nàng mười lăm mười sáu tuổi. Cả hai lén lút đi lại, quan hệ, quậy gia đình, trốn nhà đi, dọa chết nếu không được chấp nhận. Nếu quan hệ ấy kéo dài một năm, được gọi là phạm pháp, dụ dỗ trẻ vị thành niên, có nguy cơ ra tòa thụ án. Nếu mối tình ấy kéo dài ba năm, được gọi là yêu trộm, tình yêu oan trái. Nếu mối tình kéo dài sáu bảy năm, sẽ được gọi là tình yêu đích thực, vượt núi trèo đèo qua bao khó khăn để yêu nhau. Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm được trong… bao lâu!
2. Một nàng cave, nếu ngủ với thợ thuyền hoặc lao động ngoại tỉnh, thì bị gọi là đối tượng xã hội. Nếu ngủ với đại gia lừng lẫy, thì được gọi là chân dài. Nếu ngủ với một ngôi sao sân cỏ hoặc màn bạc, sẽ được đàng hoàng lên báo kể chuyện “nghề nghiệp” và trưng ảnh hở da thịt giữa công chúng, không ai có ý định bắt nàng. Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm điều đó với ai!
3. Phòng tắm công cộng bỗng dưng bị chập điện gây hỏa hoạn lớn, vô số chị em chạy túa ra đường mà không kịp mặc gì. Những nàng thông minh là người không lấy tay che thân thể, mà lấy tay che… mặt. Kết luận: Hãy quan tâm tới mấu chốt của mọi vấn đề.
4. Một nàng gái ế chạy tới đồn cảnh sát tố cáo: “Tôi đã cẩn thận để tiền trong áo lót, thế mà thằng cha đẹp trai đứng cạnh tôi ở trên xe bus đông đúc đã móc lấy mất tiền của tôi!”. Cảnh sát ngạc nhiên: “Tại sao nó có thể móc tiền được ở một vị trí “nhạy cảm” như thế, mà cô không phát hiện ra?”
Cô nàng gái ế thút thít: “Ai ngờ được là nó chỉ muốn moi tiền?”
Kết luận: Một nhà kinh doanh tài ba là người moi được tiền của khách hàng trong lúc đang khiến khách hàng sung sướng ngất ngây.
5. Nhân viên vệ sinh của công ty rất buồn phiền vì các quý ông thường lơ đãng khi vào nhà vệ sinh. Để giải quyết những vũng nước vàng khè dưới nền toilette, công ty dán lên tường, phía trên bệ xí nam một tờ giấy: “Không tiểu tới bô chứng tỏ bạn bị ngắn, tiểu ra ngoài bô chứng tỏ bạn bị… ủ rũ!”. Ngay từ ngày hôm sau, toilette nam sạch bóng và không còn quý ông nào lơ đãng nữa. Kết luận: Hãy chứng minh cho khách hàng thấy vấn đề một cách cụ thể, ấn tượng.
6. Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể. Chàng A nói, tài khoản có một triệu đô. Chàng B khoe, có biệt thự hai triệu đô. Bố mẹ nàng có vẻ ưng lắm. Chàng C nói, cháu chả có gì cả, thưa các bác. Cháu chỉ có mỗi một đứa con, hiện đang nằm trong bụng của con gái các bác! Kết luận: Muốn cạnh tranh với đối thủ, cần có tay trong!

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011

Adieu, Steve Jobs (1955-2011)

Một người có thể thay đổi thế giới nhưng lại không thể thay đổi số phận

Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

Không kỷ lục kỷ liếc gì cả?

Cụ bà Nguyễn Thị Trù
Dạo này các bác nhà mình có vẻ sính cái món kỷ lục Guiness gớm. Đi đâu cũng thấy rình mò chuyện kỷ lục. Nào áo cưới dài nhất, tượng con gà lớn nhất, tách cà phê lớn nhất, bánh sinh nhật lớn nhất, bánh giầy bánh chưng lớn nhất, ngay cả chốn thiền môn là nơi tưởng như mọi tham sân si đều rũ bỏ ấy thế mà vẫn có những kỷ lục như tượng Phật lớn nhất, tượng Phật cao nhất, tượng Phật dài nhất, rồi chùa to nhất... Đến anh bạn mình, hiền lành là thế mà cũng đùng đùng đòi làm thủ tục đăng ký kỷ lục người bị vợ chửi nhiều nhất... Lại nhớ, tỉnh mình mới đây có ông quyền giám đốc một ngân hàng to đùng nọ bỗng dưng hứng chí lên muốn "xí" cái kỷ lục người có nhiều bằng... "lụi" nhất. Không may, có kẻ thối mồm nào đó hê lên làm mọi chuyện đổ bể khiến ông phải nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương! Rõ khổ!

Vậy mà sáng nay Vnexpress đưa tin lại có người lại "đách" cần kỷ lục kỷ liếc gì cả. Đó là cụ bà Nguyễn Thị Trù ngụ ở ấp 5, xã Đa Phước, huyện Bình Chánh, Sè-Goòng. Cụ sinh ngày 4 tháng 5 năm 1893, như vậy tính tới nay đã 118 tuổi, nhiều hơn 4 tuổi so với người giữ kỷ lục già nhất thế giới vừa mới qua đời là cụ bà người Ba Tây Maria Gomes Valentim. Nhiều tuổi thế nhưng khi được các “chiên da” đến bàn chuyện đăng ký kỷ lục thì bà cụ chỉ nhe hàm răng chưa rụng cái nào cười và thú thiệt là bà không biết kỷ lục kỷ liếc là gì và chỉ mong có đủ trầu cau ăn hàng ngày thôi chớ không mong gì hơn!

Chắc là báo chí nói cho văn hoa thế thôi chớ tui hình dung bà cụ vừa nhai trầu bỏm bẻm, vừa quẹt trầu bằng cái gấu quần đen bạc phếch rồi thủng thỉnh nói với đám “chiên da” rằng tau cần đách gì kỷ lục của tụi bay, tau chỉ cần ngày hai bữa đủ cau trầu nhai là sướng rồi! 

Thế mới đã! Vất cha mấy cái kỷ lục kỷ liếc, huy chương huy chiếc gì đó đi, báu gì! Hãy cứ để cụ Trù hàng ngày thanh thản ngồi nhai trầu và vui cùng con cháu là đủ rồi!

Viết thêm: Mới đây nghe nói thầy trò trường ĐH kinh tế Tp HCM lại lập kỷ lục về cái Sơ đồ tư duy to nhất thế giới. Trong buổi nhận bằng kỷ lục, phát hình ì xèo trên HTV, có người đã hứng chí tuyên bố rằng cái sơ đồ tư duy này cho thấy trí tuệ Việt Nam đã ngang tầm thế giới? Trời ơi, có mỗi cái chuyện bỏ công ngồi "mày mò" xếp mấy cái hình của bọn trẻ thôi mà trí-tuệ-trí-tiếc gì ghê gớm thế, nghe mà thất kinh!

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

Đãng trí bác học?

GS Châu về dự lễ khai giảng ở trường cũ, ngày 4/9


Báo Tuổi trẻ  ngày 04/9/2011 đưa tin: Ngày 4/9, giáo sư Ngô Bảo Châu đã về thăm lại  trường cũ, Trường THPT Chuyên ĐH Khoa học Tự nhiên, ĐH Quốc gia Hà Nội, để chung vui khai giảng. Phát biểu tại buổi lễ, Ông Ngô Bảo Châu nói: “Cách đây một năm, khi tôi được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tiếp, ông có nói với tôi, khi ông được nhắn tin về giải thưởng Fields của tôi, điều đầu tiên ông làm là đến một góc toà nhà của Chính phủ thắp nén hương cho cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng. Điều đó với tôi rất cảm động”. Và ngay sau đó khi nhắc đến ông Phạm Văn Đồng và ông Tạ Quang Bửu , GS Ngô Bảo Châu nhắc nhở các em học sinh: “Không có những người như các ông chúng ta không có các ngành khoa học, sự nghiệp nghiên cứu khoa học như hôm nay, cũng như không có khối chuyên Toán. Ta luôn nhớ đến điều đó”. 


Chà chà! Không hiểu Ông Ngô Bảo Châu, thiên tài toán học này có xuất ngôn với hàm ý gì hay chỉ vui miệng “lấy lòng” mà hớ hênh? Bởi theo tôi, tuy rất kính trọng hai ông Phạm Văn Đồng và Tạ Quang Bửu, song hai ông ấy có phải những nhà khoa học tiên phong xuất chúng đâu mà dám bảo là Không có những người như các ông chúng ta không có các ngành khoa học, sự nghiệp nghiên cứu khoa học như hôm nay...”.


Thế mới biết đãng trí bác học vậy đó!