Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2012

Ông "Gu-gờ chấm Tiên lãng"

Ông "Gu-gờ chấm Tiên Lãng"

Lão này mặt mũi cũng bảnh trai, ăn mặc cũng bảnh choẹ, nhưng trí não thì có vấn đề (dù rằng nghe nói lão đã cố mua bằng được mấy cái bằng cử nhân, tiến sĩ gì đó), đặc biệt năng lực tin học thì khỏi nói, lão vừa sáng tạo ra một mạng tìm kiếm mới tầm cỡ thế giới mang tên "Gu-gờ chấm Tiên lãng" (google.tienlang).

Đất cảng có một lão khùng.
Ngu ngơ lại tỏ anh hùng. Thật nguy!

Đáng tự hào cho thành phố Hoa phượng đỏ quê ta!

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

Thương nhớ Whitney Houston

Whitney Houston, một tài năng vĩ đại, vừa qua đời sáng ngày 11/02/2012

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

Lễ hội Minh thề ở quê mẹ


Cột đá thề ở Chùa Hòa Liễu
Quê Mẹ mình có lễ hội Minh thề thật độc đáo. Độc đáo vì trong tháng Giêng này đâu đâu cũng tổ chức lễ hội cầu tài cầu lộc, còn lễ hội ở đây lại thề nguyền cho sự ăn ở trong sáng, minh bạch, không tơ hào công sản, không bức hại dân lành…
Lễ hội diễn ra vào ngày 14 tháng Giêng hàng năm, tại Miếu thờ Thành hoàng bản thổ, thôn Hoà Liễu, xã Thuận Thiên, huyện Kiến Thuỵ. Lễ hội là sự kết hợp giữa tín ngưỡng với giáo dục đạo lý nhân cách. Tương truyền, chùa Hoà Liễu là một ngôi chùa cổ được xây dựng từ thế kỷ XIII, có tên là Thiên Phúc Tự. Giữa thế kỷ XVI, vợ của Thái Thượng hoàng Mạc Đăng Dung là Thái hoàng Thái hậu Vũ Thị Ngọc Toản đã đến ấp Lan Niểu (thôn Hoà Liễu ngày nay) tự bỏ tiền và vận động hoàng thân quốc thích, quan lại triều Mạc góp tiền của tu tạo ngôi chùa cổ. Thái Hoàng Thái Hậu còn xuất tiền mua ruộng cúng dâng Tam Bảo, nhiều người thấy thề cũng noi theo. Số ruộng này làng gọi là Thánh điền, một phần diện tích dành cho nhà chùa cấy, một phần dùng vào việc tuần tiết lễ hội, còn lại để chia cho dân đinh cày cấy hưởng lộc và cho cấy đấu thầu lấy thóc lập quỹ nghĩa thương phòng khi đói khó cấp đỡ cho người nghèo, cố nhân, quả phụ… Cũng chính từ đây, Thái hoàng Thái hậu đã cùng với dân làng lập ra một Hịch văn hội Minh thề quy định lấy chí công làm trọng - người nông dân không phân biệt giàu - nghèo đẳng cấp xã hội, với khí phách kẻ sĩ giữ tiết tháo không vì cơ hàn mà xâm phạm của công. Và, lễ hội Minh thề đã ra đời, được nhân dân làng Hoà Liễu gìn giữ trong suốt nhiều thế kỷ qua.
Trong lễ hội có nghi thức quan trọng nhất là việc đại diện hội đồng bô lão đọc Văn hội Minh thề, trong đó nêu rõ: mọi người trong làng từ hương chức đến nhân dân, trên là bô lão, dưới từ 18 tuổi trở lên, ai dùng của công dùng vào việc công xin thần linh ủng hộ, ai lấy của công dùng vào việc tư, cầu thần linh đả tử… kẻ nào làm tôi bất trung, làm con bất hiếu, xin thần linh tru diệt…
Lễ hội Minh thề năm nay đến thật đúng lúc khi mà các quan chức Hải Phòng đang gồng mình chịu trận trước búa rìu dư luận cả nước về vụ cưỡng chế đất đai của ông Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng đến nỗi Thủ tướng Chính phủ cũng phải trực tiếp vào cuộc bằng việc chủ trì một phiên họp để nghe các quan chức Hải Phòng giải trình sự việc. Chợt nghĩ nếu được phép mình sẽ đề nghị Thủ tướng đưa cái hội nghị này ra ngay Chùa Hòa Liễu Kiến Thụy, Hải Phòng để họp và để cho các quan chức Hải Phòng tuyên thệ ngay cột đá thề chùa Hòa Liễu như trong lễ hội Minh thề xem sao nhỉ? Nếu thật vậy thì có lẽ các vàng mấy cha này cũng chẳng dám thề thốt, bởi chưa kịp mở lời thì thánh thần đã vật chết tươi.
Sang năm có dịp về quê, mình sẽ cố gắng ở lại để dự lễ hội Minh thề này xem thế nào, có đông như lễ hội xin ấn đền Trần hay lễ hội chùa Hương không? Nói thế thôi chứ chắc rằng làm sao mà đông được, bởi đầu năm người ta chen lấn nhau đi giành tài giành lộc chứ ai lai đi thề rằng mình không tơ hào của công, không ức hiếp nhân dân. Bởi từ lâu ai cũng hiểu rằng nếu không tơ hào của công, không cướp của dân thì các quan chức nhà ta làm sao mà giàu nhanh đến thế, và cũng đâu phải vô tình mà từ xưa ông bà ta đã dạy: Con ơi nhớ lấy câu này, cướp đêm là giặc cướp ngày là quan.

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

Hàng xóm mới

Ngày xưa trong Quốc văn giáo khoa thư có câu chuyện “Mạnh mẫu tam thiên” (Mẹ Mạnh tử ba lần dời nhà) rất cảm động về tấm lòng người mẹ với con mình. Khi nhà ở gần nghĩa địa, mẹ thầy Mạnh Tử thấy không ổn khi con cứ đào, chôn, lăn, khóc như những hình ảnh thường thấy trong các đám ma. Dọn qua nơi khác, mẹ thầy Mạnh Tử vẫn thấy không ổn khi nhà cạnh chợ, con lại học theo thói buôn bán điên đảo. Dọn tiếp lần nữa đến gần trường học, khi ấy Mạnh mẫu mới yên tâm khi thấy con mình bắt đầu biết nói điều hay lẽ phải...
Mới đây tui vừa có hàng xóm mới, chẳng biết gia đình này ở đâu tới chỉ biết anh chồng có vẻ nhỏ nhắn hiền lành tóc cũng hoa râm như tui, chị vợ to con hơn nhưng không biết mặt mũi ra sao vì lúc nào cũng như ninja trùm kín mặt, cỡi Air Blade bay vù vù như phù thuỷ. Vợ chồng họ có hai đứa con, một đang học tiểu học và một đang trung học. Anh chồng hôm mới dọn đến, gặp tôi trước cổng thì gật đầu chào, tôi cũng cúi chào đáp lễ rồi lên xe đi làm.
Thế mà tối qua, lúc đang đứng sau nhà, tui bỗng giật nảy khi nghe tiếng the thé đầy uy lực của chị vợ vang lên:
 -  Sao cha không tắm đi mà lảng dzảng hoài, nhìn phát mệt dzậy?
 -  Thì tui đang định lau nhà cái đã. Tiếng anh chồng nhỏ nhẹ ngoan hiền như ma-sơ.
 -  Xiii… mệt, dẹp đi... để đó tui, tắm đi cho rảnh! Còn thằng kia nữa sao mày chưa tắm, lẹ đi để tao còn dọn dẹp…
Ái chà, anh chồng bị dũa ở phần đầu là chắc cú rồi, còn thằng kia nữa chắc là thằng nhóc con mới đi học về còn đang mải chơi gì đó nên cũng bị lạc đạn cùng với ông già tía nó. Như dzậy nó và tía nó đều gộp chung là những thằng cả! Chà cái dụ này là tình hình Cu ba hơi căng thẳng à nghen!
Tui nhớ có nhà tâm lý nào đó từng nói rằng trong mỗi người vợ đều có một người mẹ. Vậy nên có những phụ nữ thương chồng như con cái, cũng chửi bới mắng mỏ thậm chí có bà còn sử dụng cả đòn roi với chồng, nhưng thực bụng thì họ thương chồng dữ lắm. Hổng biết mấy cha đó nói có đúng không nhưng để chắc ăn tui vội vàng khép cánh cửa bếp thông lên nhà trên lại. Cũng may, lúc này vợ tui đang tòng teng võng trên nhà xem ti-vi nên bả chưa nghe được nội dung “sanh hoạt chánh trị” của hàng xóm nãy giờ. Chớ bả mà nghe rồi bắt chước thì có nước tui phải dọn nhà đi nơi khác như mẹ thầy Mạnh tử quá! Mà thời nay dọn nhà ba lần chắc gì đã ổn. À, mà quên, tui làm gì có quyền dọn nhà bởi bà xã tui là chủ hộ khẩu mà!


Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2012

Happy new year 2012


Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011

Tinh thần Chí Phèo


Từ đầu tháng Chạp trời đã bắt đầu se lạnh, có hôm trời miền Nam mà xuống đến hăm mốt, hăm hai độ, sáng đi bộ mãi mà vẫn chưa thấy mồ hôi; trưa đi làm về đã thấy dưới hiên nhà ai lác đác những chiếc áo len xanh đỏ phơi trong nắng hanh vàng. Nghe ti-vi báo thời tiết miền Bắc có nơi xuống một, hai độ C, rét đến trâu bò cũng lăn ra chết, nghe mà ớn, không biết cái cảm giác lạnh buốt đó kinh khủng như thế nào, chỉ nhớ ngày xưa mợ mình bảo mùa này mà nằm trong ổ rơm, nhai ngô rang thì không gì thú bằng(?)

Chẳng nói cao xa gì về biến đổi khí hậu toàn cầu, chỉ thấy mưa bão, nóng lạnh thất thường, tháng Chạp rồi mà thỉnh thoảng vẫn còn mưa cũng đủ hiểu thiên nhiên đã thay đổi thế nào. Xem ti-vi, ngay cả Pakistan, một đất nước nghèo đói nhất thế giới cũng đã bắt đầu tìm kiếm và ứng dụng những giải pháp tiết kiệm năng lượng trong sản xuất, dù chỉ là sản xuất gạch thô sơ ven sông. Ở Việt Nam nhiều người nước ngoài bỏ cả ngày chủ nhật lang thang trên bờ biển để nhặt rác... Nhưng người Việt mình dường như vẫn bình chân như vại, người ta vẫn vô tư bỏ rác khắp mọi nơi, trừ nhà mình; vẫn hồn nhiên xả các loại chất thải xuống sông suối, vì nơi đó không phải đất của mình và ngày ngày, từng đoàn người vẫn hùng hổ kéo nhau đi phá rừng, vì rừng đâu của riêng ai...

Mỗi ngày trong dòng người lũ lượt trên đường, người ta dễ dàng nhận thấy hầu hết mọi người đều đeo khẩu trang để không phải hít thở bầu không khí đầy bụi bẩn, mọi người đều nhận thức được sự ô nhiễm trầm trọng của môi trường và cần thiết phải bảo vệ bản thân mình. Song không mấy người ý thức rằng mình cần phải hành động để góp phần giảm thiểu sự ô nhiễm đó, bởi họ vẫn nghĩ điều đó là trách nhiệm của mọi người, trừ họ.

Ngày xưa ở làng Vũ Đại, Chí Phèo cứ uống rượu vào là chửi. Hắn chửi trời, có hề gì, trời có của riêng nhà nào?. Chửi đời, cũng chả sao vì đời là tất cả nhưng chẳng là ai. Tức mình hắn chửi cả cái làng Vũ Đại. Cả làng đều bực nhưng chẳng ai lên tiếng, bởi người ta cũng nghĩ rằng: "Chắc nó trừ mình ra".

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

Vĩnh biệt Kim đồng chí


Thế là hôm nay bác Kim chính thức về ngủ với giun dế. Trời Bình Nhưỡng ảm đạm thê lương trong tuyết trắng, hàng chục ngàn người Bắc Hàn đứng trong tuyết lạnh mà khóc thương “bác Kim ôi đã thôi rồi...”. Nhìn những gương mặt hốc hác tiều tụy của những người dân Bắc Hàn mà thương xót cho tình yêu lãnh tụ của họ. Họ hốc hác tiều tụy không phải vì đói (đói sao được khi Bắc Hàn là một đất nước giàu có và hùng mạnh nhất thế giới), mà vì quá đau đớn tiếc thương cho chủ tịch kính yêu của mình, nhìn họ đấm ngực, giơ tay lên trời, mặt mũi dúm dó than khóc bằng một một tình yêu vô độ mà mủi lòng, mà cám cảnh. Nhiều người vừa khóc vừa nhảy tưng tưng, không phải làm thế cho đỡ lạnh đâu nhé, đó chính là kiểu khóc được ra đời từ thời "chủ tich vĩnh hằng" Kim Nhật Thành cỡi ngựa về với ông bà ông vải. Tình cảm của họ lại càng đáng trân trọng hơn khi người ta thấy dù khóc thương thảm thiết mũi dãi lòng thòng nhưng họ vẫn xếp hàng ngay ngắn, và mỗi khi máy quay hướng ống kính đến thì họ lại càng cố rú lên thảm thiết hơn, điều này cho thấy họ luôn biết làm chủ cảm xúc của mình, đồng thời cũng biết phân tán sức lực hợp lý cho cuộc "trường chinh than khóc tập thể" kéo dài đến 13 ngày đêm được thành công tốt đẹp.


Mấy hôm nay, không biết trên thế giới này có bao nhiêu tỷ người đeo tang bác Kim, nói mấy tỷ chứ trăm tỷ cũng không lấy gì làm lạ bởi bác Kim là lãnh tụ vô song, một thiên tài chính trị quân sự, văn hóa nghệ thuật, cinéma, bi-da ẩm thực… đủ thứ hằm bà lằng, ngay cả thiên nhiên vô tình là thế mà còn động lòng, rồi cả mấy con chim hoang dại cũng phải cũng chảy dớt dãi vì tiếc thương. Rõ ràng sự ra đi của Kim đã để lại biết bao đau đớn tủi nhục cho muôn loài, không hiểu rồi đây người dân Bắc Hàn sẽ phải sống ra sao khi không có bác, cả những con chim kia sau khi chảy hết dớt khóc thương biết bay về phương nao? Ô hô! May thay! Còn có con trai bác là Kim Jung Un, một chàng trai có gương mặt bầu hậu (nói gọn của bẩu bĩnh phúc hậu), cầm tinh con lợn, lại có chân mạng đế vương đã trở thành "người thừa kế vĩ đại" của vương triều nhà Kim, một người tài năng vào loại khủng, ba tuổi biết bắn súng… nước, bảy tuổi biết lái xe ô tô… nhựa, chín tuổi biết viết bài vè ca tụng ông nội mình, một thiên tài quân sự tầm cỡ vũ trụ (tầm cỡ thế giới không là cái đinh gì!). Thế là nhân dân Bắc Hàn tuy đau thương những vẫn còn "vớt vát" được chút đỉnh, chắc chắn "người thừa kế vĩ đại" chưa tới ba mươi tuổi này sẽ làm cho cuộc sống của nhân dân Bắc Hàn gấp năm gấp mười hôm nay. Từ điểm xuất phát là cái siêu thị của chủ tịch Kim tặng bà con trước khi về với dế, cái siêu thị có bán cá tươi. Trời ơi, thử hỏi trên thế giới này làm quái gì có cái siêu thị nào bán cá tươi cho dân, bọn "tư sản giãy chết" mà nghe chuyện này chắc sẽ khóc lên sằng sặc mà ngất lịm. Rồi, xin lỗi, cũng chẳng có cái đám ma chó nào mà người đi đưa lại được phát sữa nóng… Đám ma mà còn như thế, chả trách người dân Bắc Hàn cứ thích có thật nhiều đám ma hoành tráng hơn thế nữa để được uống sữa...


Tôi đồ rằng cái đám của bác Kim hôm nay rồi sẽ đi vào lịch sử như một lễ hội văn hóa của toàn nhân loại. Cả ngàn năm sau nữa trong những lúc trà dư tửu hậu chắc chắn người đời vẫn còn truyền tụng qua cửa miệng những câu đại loại: “Úi giời ơi, cái đám ma mới hoành tráng làm sao! Úi giời ơi, cái đám ma mới vui vẻ làm sao…”.

Thôi tiễn bác vài dòng, mong bác cùng dòng họ nhà bác mau chóng rủ nhau yên nghỉ đặng chúng sanh được thái bình thạnh trị. Bái biệt!


Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011

Merry X'mas


Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2011

Xinhua hay là xin hùa... theo?

Tiênphong.vn vừa thể hiện sự "nhanh nhẩu" khi cho đăng bài viết ca ngợi tân thủ lĩnh của Bắc Hàn với tựa đề: “Đại tướng Kim Jong-un: ba tuổi bắn súng, tám tuổi lái xe”.

Bài báo tâng bốc: “Khi mới ba tuổi, đại tướng Kim Jong-un đã biết bắn súng. Năm chín tuổi, đại tướng Kim đã có thể bắn trúng mục tiêu di động. Cũng từ năm ba tuổi, đại tướng Kim đã học lái xe. Năm chưa tròn tám tuổi, đại tướng Kim lái chiếc xe tải chở hàng cỡ lớn, vượt qua đoạn đường khúc khuỷu với vận tốc bình quân 120 km/h và tới đích an toàn. Khi mới sáu tuổi, Kim Jong-Un đã cưỡi ngựa thành thục và đua ngựa thắng những vận động viên chuyên nghiệp. Có thể nói không môn nào Kim Jong-un không giỏi. Đại tướng Kim cũng rất giỏi bóng rổ, những kỹ năng của ông khi còn là cậu bé 10 tuổi khiến nhiều VĐV bóng rổ chuyên nghiệp phải ngả mũ kính phục". Rồi có cả một nhà nhân tướng học mà cóc biết của nước nào khi gặp mặt đại tướng khi còn oắt con phải thốt lên: “Đời tôi chưa gặp ai như thế này. Từ đầu tới chân toát lên phong thái của bậc đại tướng. Người này rồi sẽ là thống soái của cả một quốc gia”.

Đọc tin này, anh bạn tui đập bàn la lớn: “Đường đường một tờ báo Đoàn mà lại đi đăng những tin vớ vẩn về một thằng oắt con biết lái xe bắn súng từ lúc vừa nứt mắt, cứ tưởng như thế là tài giỏi, là được giáo dục chu đáo, rồi lại tin cả vào tướng số nữa. Thật là nhảm nhí và vô căn cứ!”.

Tui bảo: “Khoan khoan, ông bảo nhảm nhí thì tui có thể đồng ý, nhưng bảo vô căn cứ là không ổn, bài báo này có nguồn từ 24h/Xinhua đấy nhé, mà ông cũng biết Xinhua là gì chứ”.  Anh bạn tui nghe thế mặt xanh như đít nhái, rồi e... hèm…lầm bầm gì đó xong mất dạng. (Nói nhỏ, anh bạn tui là con rể của một chú Ba trong Chợ Lớn đó nhe!).

Mấy giờ sau, tienphong.vn đã gỡ mất bài báo này. Chắc cũng như anh bạn tui lỡ ăn phải bã của thằng Xinhua nên "xin hùa”, nay thấy xấu hổ nên vội vàng chùi mép?

Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011

Bác Kim?


Mai sau xem lại hình ảnh này họ sẽ nghĩ gì?
Không hiểu đây là tình cảm chân thật của người dân Bắc Hàn hay là chương trình khóc thương tập thể theo chỉ đạo của nhà nước? Nếu khóc theo chỉ đạo thì cũng chẳng có gì là lạ ở đất nước này, còn nếu khóc thiệt tình thì có lẽ bác Kim kia phải người đức độ, tài năng đã đạt đến mức tuyệt đỉnh, mà đỉnh cao của cái tuyệt đỉnh đó là lèo lái con thuyền Bắc Hàn từ nô lệ đói nghèo cập bến bờ của vinh quang và hạnh phúc, khiến Bắc Hàn trở thành một đất nước kiểu mẫu về mọi mặt và được cả thế giới ngưỡng mộ. Chỉ có thế mới lý giải được vì sao khi bác Kim chết người dân Bắc Hàn lại khóc than đau đớn vật vã còn hơn cha chết mẹ chết đến thế! Nhưng kìa sao những người này đau thương vật vã trước ống kính thế mà xa xa đám đông kia vẫn lặng lẽ xếp hàng đứng nhìn? Họ là diễn viên quần chúng còn mấy người này là tài tử chính đang diễn chăng?

Nhưng chắc hẳn bất kỳ người nào nếu đầu óc còn minh mẫn và có chút thông tin thì không thể nào tin rằng Bắc Hàn là đất nước của giàu có và dân chủ, dù chỉ là 1% ý nghĩa của những khái niệm cũ kỹ đó! Thế nên nhìn người dân Bắc Hàn khóc mà thương cho họ, thương cho mấy chục triệu con người bị bưng bít trong u mê nghèo đói. Tội lỗi này thuộc về bác Kim nhà ta, người mắc bệnh hoang tưởng vĩ cuồng, luôn cho rằng đất nước do cha con bác thay nhau trị vì là cái nôi vĩ đại của văn minh loài người. Sự tai hại một khi niềm tin sai lệch là vô bờ bến. Chợt nhớ chuyện ngụ ngôn ếch ngồi đáy giếng.