Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2012

Tàn nhẫn và khốn nạn!

Triều Tiên tặng thưởng bé gái xả thân cứu ảnh lãnh tụ
Ngày 28/6/2012 Tuổi trẻ online (TTO) và nhiều tờ báo khác (như Tiền phong online) đưa tin: ”CHDCND Triều Tiên vừa vinh danh một bé gái 14 tuổi đã chết đuối trong dòng nước lũ khi cố gắng cứu những bức chân dung của các lãnh tụ đất nước Kim Nhật Thành và Kim Jong Il.
Nhật báo của Đảng Lao động Triều Tiên Rodong Sinmun ngày 26-6 cho biết bé gái Han Hyon Gyong đã được tặng Giải thưởng thiếu niên danh dự Kim Jong Il sau khi thiệt mạng vì cố gắng vớt các bức ảnh của hai vị lãnh tụ trong dòng nước xiết.
Cha mẹ của em, thầy giáo và bốn người khác ở ngôi trường em đang học, bao gồm các lãnh đạo đoàn thanh niên ở lớp và trường, cũng sẽ được thưởng, theo bản tin trên mạng của báo Rodong Sinmun. Ngoài ra, ngôi trường Han đang học sẽ được đặt lại theo tên em để tưởng niệm sự anh hùng của em, tờ báo viết.
Han thiệt mạng ngày 11-6 khi cố cứu các bức chân dung của ông Kim Nhật Thành và Kim Jong Il trong ngôi nhà bị lũ lụt của em ở huyện Sinhung, thuộc tỉnh miền đông Nam Hamkyong.
Tờ báo Rodong ca ngợi hệ thống ở Triều Tiên đã "nuôi dưỡng nên những trẻ em như thế". Được biết gia đình Kim đã nối nhau lãnh đạo Triều Tiên kể từ khi lập quốc vào năm 1948 và các bức chân dung của hai nhà lãnh đạo quá cố Kim Nhật Thành và Kim Jong Il được coi là thiêng liêng ở nước này.
Trước kia từng có các câu chuyện về việc người lớn xả thân cứu ảnh lãnh tụ, nhưng đây là lần đầu tiên có tin về một bé gái hành động tương tự. Năm 2007, Hãng tin nhà nước KCNA cho biết một nông dân đã mất vợ và con trai trong trận lở đất, nhưng cứu được các bức ảnh chân dung lãnh tụ. Một công nhân nhà máy cũng cứu được các bức ảnh, nhưng mất đứa con gái 5 tuổi của ông”.
HẢI MINH

Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2012

Tính thượng tôn pháp luật


Dạo này hiện tượng người dân chống lại người thi hành công vụ xảy ra như ăn cơm bữa. Nhẹ thì chửi mắng, hơn nữa thì tát tai, nặng hơn thì dùng hung khí rượt đuổi, chân tay đấm đá, hất văng lên ca-pô xe, thậm chí nhiều vụ còn xả súng bắn giết cả công an, cảnh sát. Người thi hành công vụ được luật pháp thừa nhận lại có công cụ trấn áp trong tay mà còn như thế, thử hỏi những người dân chân yếu tay mềm làm sao bảo vệ được mình. Chán nhất là những kẻ cứ mở mồm ra là bảo do các phần tử xấu xúi giục, kẻ địch kích động… Nói thế thì biết thế chứ xấu là ai, địch là ai thì cũng chẳng có ông bà nào nói ra môn ra khoai được.

Chỉ có điều cần phải nhìn nhận là những người thi hành công vụ nhiều khi hành xử chưa chuẩn mực, thiếu tôn trọng người dân, thậm chí có người còn ngang nhiên hạch sách nhũng nhiễu, hối lộ khiến dư luận bất bình. Sang Thái Lan, thấy đường phố rất ít cảnh sát, nhưng khi gặp cảnh sát thì thấy lực lượng này chủ yếu giúp dân qua đường, xách hàng từ siêu thị ra xe, hay gọi giúp taxi… Thế nên cảnh sát họ đúng là bạn dân, còn ở ta nhìn anh cảnh sát, anh công an người ta cứ có cảm giác sờ sợ, rồi đến những nơi có cảnh sát công an làm việc, thấy mặt các anh chị cứ lạnh như tiền, nói năng thì hách dịch, cộc lốc, nụ cười dường như chưa bao giờ trú ngụ trên gương mặt, thì thử hỏi dân nào dám mon men đến làm bạn? Xét cho cùng ở xã hội nào cũng có người tốt kẻ xấu. Nhưng xấu tốt là do một phần lớn ở định chế xã hội, phần lớn được tạo nên bởi tính nghiêm minh của pháp luật. Thử hỏi nếu người ta cứ hành xử kiểu “luật pháp bất vị thân” thì liệu có ai dám ngang nhiên phạm pháp rồi vỗ ngực xưng tên là con ông này cháu bà kia? Chắc chắn hiện tượng đó phải bắt nguồn từ tiền lệ.

Nhưng điều đáng lo ngại nhất là tinh thần thượng tôn pháp luật của mọi người rất kém. Từ người dân bình thường đến cả quan chức, dường như ai cũng sẵn sàng làm trái với pháp luật khi có thể, nhẹ thì vượt đèn đỏ, đi ngược chiều, nặng thì tham ô, móc ngoặc, cắt xén công thổ làm đồn điền trang trại gia đình, nặng hơn thì như Vinalines, vinashin... Những vi phạm phổ biến đến độ mà ông Nguyễn Sinh Hùng bảo là nếu cứ sai là xử thì lấy đâu người mà làm việc, rồi Ông Trương Tấn Sang bảo bây giờ dân không sợ một vài con sâu mà là sợ một bầy sâu…

Lại nói về định chế xã hội, không phải ta không có, nhưng không nghiêm túc, không kiên quyết, người ta cũng đề ra những nền móng, nhưng thiếu sức mạnh ý chí của cả một xã hội, do đó cứ có cảm giác như người ta sợ “thẳng mực tàu thì đau lòng gỗ” vậy, mà đã sợ thế thì làm sao có những thanh gỗ thẳng thớm để cho ra những sản phẩm đẹp đẽ chất lượng?

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

Hãy bỏ kỳ thi Tú tài cho đỡ tốn kém


Sáng nay các báo đưa tin kết quả tốt nghiệp phổ thông ở nhiều tỉnh thành đạt tỷ lệ đáng ngưỡng mộ là 99,9%, song song đó là vụ Đồi Ngô ngày càng có vẻ lùm xùm hơn.

Nhân dịp này xin hỏi Bộ Học nhà ta có nên “cố đấm ăn xôi” để duy trì một kỳ thi tốn kém cả ngàn tỷ đồng của nhà nước và của phụ huynh mà Bộ lại hoàn toàn mất khả năng kiểm soát và kết cục là chỉ để tìm ra được vài phần trăm thí sinh không đạt yêu cầu tốt nghiệp.

Mục tiêu quá nhỏ nhưng biện pháp lại quá lớn nên trở thành hoang phí và lãng xẹt. Thiết nghĩ với mục tiêu này chỉ cần tổ chức hình thức xét tốt nghiệp là đủ, và như vậy có khi khả năng sàng lọc còn chuẩn xác và công bằng hơn. 

Kính mong Bộ Học xem xét cho dân nhờ mà Bộ cũng đỡ phần tai tiếng.

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

Vì sao?


Phát biểu của bác Dương Trung Quốc chiều ngày 07/6/2012 tại Quốc Hội đáng đề người ta suy ngẫm: Vì sao đất nước giải phóng 40 năm rồi mà con đường sắt huyết mạch Bắc - Nam vẫn như thời người Tây dương cai trị? Vì sao thành tựu hiện đại hoá, công nghiệp hoá của bao nhiêu năm xây dựng CNXH chỉ là những hình ảnh đổ vỡ của Vinashin, Vinalines…? Vì sao người nông dân thiệt thòi nhất, ít được hỗ trợ nhất lại là những người làm nên những thành tựu hơn hẳn những tập đoàn kinh tế nhà nước đồ sộ? Rồi vì sao cán bộ ta ai cũng được trang bị những kiến thức về an ninh quốc phòng mà lại ngây ngô đến nỗi để cho bọn người “nước lạ” nhảy vào đóng đô ngay trên những vùng trọng yếu của an ninh đất nước? Rồi vì sao mà bộ máy chuyên chính của ta thì nhẹ nhàng lịch sự với kẻ thù song lại vô cùng cứng rắn với nhân dân... vân vân và vân vân...

Tôi vẫn ngóng chờ Quốc Hội trả lời những câu hỏi nhức nhối của bác. Nhưng bác Dương ơi, tôi đồ rằng, có lẽ đây cũng là loại câu hỏi mà “cổ kim hận sự thiên nan vấn” mà Cụ Nguyễn Du ngày xưa đã từng phải ngậm ngùi? Nếu thế thì chúng ta chỉ có nước suy mà ngậm thôi, bác nhỉ!

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

Bỏ quách cho xong


Chuyện này đâu chỉ mỗi Bắc Giang?
Lại một mùa thi không êm ả do sự cố xảy ra ở Bắc Giang. Nhưng cứ thử lướt qua những comments sau mỗi bài báo mạng thì ai cũng hiểu thực ra chuyện ấy đâu chỉ có mỗi Bắc Giang… Nhưng khổ nỗi là điều ấy thì ai cũng hiểu chỉ Bộ mình không hiểu (?). Thế nên Bộ mới "giật mình", mới ngỡ ngàng, mới nghiêm túc kiểm tra, rồi hứa kiên quyết xử lý và "rút kinh nghiệm"… Ha ha đúng là cái Bộ học nhà ta chỉ toàn lẽo đẽo chạy theo đuôi chứ chẳng được tích sự gì. Thiết nghĩ sự đã vậy thì Bộ cũng nên dũng cảm xin với Chính phủ cho bỏ quách kỳ thi tốt nghiệp phổ thông này đi cho xong, vừa đỡ phiền toái với điều ong tiếng ve, vừa đỡ tốn kém bao nhiêu tiền của của nhân dân. Nếu làm được điều này thì Bộ học nhà ta ít nhất trong đời cũng có một lần dám ngẩng đầu cùng với "thiên hạ đại loạn" vậy.

Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012

Tắt một nụ cười

Chiều đi làm về thấy cả xóm xôn xao bàn tán có người hàng xóm mất tích. Người ta bảo ông K dậy đi thể dục từ 4 giờ sáng và cho đến giờ vẫn chưa về. Chuyện khiến người ta bàn tán đủ kiểu, có người bảo hay là ông theo bồ nhí, có người thì rành rẽ hơn bảo rằng mấy hôm nay ông ấy buồn vì bệnh hoạn gì đó sợ ổng nghĩ quẩn rồi lang thang đâu đó... Bà vợ thì khóc lóc đi báo công an, rồi lại sốt ruột quá nên đi xem thầy bói. Thầy phán về đi 7 giờ tối ổng về. Mà thật khoảng gần 7 giờ người ta vớt được xác ông ở bờ sông. Công an mổ tử thi xét nghiệm thì bảo ông bị đột quỵ và ngã nhào xuống nước.

Tội nghiệp ông bạn K hàng xóm, tuy không thân nhưng chung một phố nên cũng thường gặp, mỗi lần gặp bao giờ cũng chào nhau một tiếng. Gần chục năm trước,  vợ chồng anh từ Suối Nghệ lên đây thuê nhà, ngày ngày gói bánh giò cho chị vợ đem bán dạo nuôi con ăn học, mấy đứa con lớn có gia đình lần lượt ra riêng, dạo này chỉ còn vợ chồng anh và đứa con út ngô nghê bệnh hoạn. Nghèo khổ nhưng ông bạn hàng xóm của tôi sống rất vô tư và lạc quan, cứ mỗi chiều sau khi cơm nước xong người ta lại thấy anh ôm cây đàn ghi ta cà mèn ra nghêu ngao trước cửa. Buổi sáng anh dậy thật sớm để nấu bánh rồi tập thể dục luôn, người ta đi bộ còn anh thì chạy huỳnh huỵch có vẻ sung sức lắm, gặp ai trên đường anh cũng nhe răng cười một cái thật hiền, thật dễ thương…

Nụ cười ấy bây giờ đã tắt.

Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012

Cắt béng đi là xong!

Cuối cùng mình phải buộc lòng mà gửi cái meo cho anh bạn nhà thơ dở hơi của mình để nói rằng xin đừng làm phiền tôi nữa. Có lẽ hắn ta tiếp nhận với thái độ nghiến răng ken két và chửi thề vung vít “mẹ... mẹ...” nhưng cố nén lại để ngay sau đó phản hồi bằng lời lẽ giận dỗi "không bao giờ, không bao giờ...". Kệ, nhưng tôi không thể chịu đựng nổi cái kiểu ăn theo nói leo và cái chứng giả vờ vĩ cuồng của anh bạn mình nữa. Chẳng hiểu anh ta là ai mà cứ tự cho mình là đã trả lời hết cuộc phỏng vấn này phỏng vấn nọ, hết trả lời thư độc giả trong nước đến ngoài nước. Mà trăm phần trăm là do anh ta tưởng tượng thế thôi, chứ ngữ ấy thì ngay cả loại độc giả “đi ngoài ra nước” (chứ không phải đi ra nước ngoài nhé) cũng chẳng có!


Khổ quá, dạo này có lẽ vì thấy thơ vè hoài mà chẳng ai đoái hoài, nên buồn tình lão bèn biến mình thành một nhà “dân chủ” đưa tin về các cuộc biểu tình yêu nước ở trong nước, ngoài nước (mà anh ta cho rằng tất cả đều là bè bạn và có liên hệ với mình), rồi vỗ ngực tuyên bố mình là người không theo phe nào, rồi vung vít về lòng yêu nước, về tình cảm với nhân dân, thề trung thành với nhân dân, rồi cũng đòi hỏi dân chủ dân chiếc... Đến chết cười! Bố khỉ, lão này mà dây vào phe nào thì phe đó chắc chắn đi tong ngay tắp lự.

Thôi anh bạn mình cũng không đáng để nói nhiều, suy cho cùng thì chẳng ai để ý đến những kẻ gàn dở, nhưng cuộc sống có khi cần họ cho đỡ buồn. Biết vậy, nhưng nhiều lúc thấy phiền và spam quá, cắt béng đi là xong!

Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2012

Ông "Gu-gờ chấm Tiên lãng"

Ông "Gu-gờ chấm Tiên Lãng"

Lão này mặt mũi cũng bảnh trai, ăn mặc cũng bảnh choẹ, nhưng trí não thì có vấn đề (dù rằng nghe nói lão đã cố mua bằng được mấy cái bằng cử nhân, tiến sĩ gì đó), đặc biệt năng lực tin học thì khỏi nói, lão vừa sáng tạo ra một mạng tìm kiếm mới tầm cỡ thế giới mang tên "Gu-gờ chấm Tiên lãng" (google.tienlang).

Đất cảng có một lão khùng.
Ngu ngơ lại tỏ anh hùng. Thật nguy!

Đáng tự hào cho thành phố Hoa phượng đỏ quê ta!

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

Thương nhớ Whitney Houston

Whitney Houston, một tài năng vĩ đại, vừa qua đời sáng ngày 11/02/2012

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

Lễ hội Minh thề ở quê mẹ


Cột đá thề ở Chùa Hòa Liễu
Quê Mẹ mình có lễ hội Minh thề thật độc đáo. Độc đáo vì trong tháng Giêng này đâu đâu cũng tổ chức lễ hội cầu tài cầu lộc, còn lễ hội ở đây lại thề nguyền cho sự ăn ở trong sáng, minh bạch, không tơ hào công sản, không bức hại dân lành…
Lễ hội diễn ra vào ngày 14 tháng Giêng hàng năm, tại Miếu thờ Thành hoàng bản thổ, thôn Hoà Liễu, xã Thuận Thiên, huyện Kiến Thuỵ. Lễ hội là sự kết hợp giữa tín ngưỡng với giáo dục đạo lý nhân cách. Tương truyền, chùa Hoà Liễu là một ngôi chùa cổ được xây dựng từ thế kỷ XIII, có tên là Thiên Phúc Tự. Giữa thế kỷ XVI, vợ của Thái Thượng hoàng Mạc Đăng Dung là Thái hoàng Thái hậu Vũ Thị Ngọc Toản đã đến ấp Lan Niểu (thôn Hoà Liễu ngày nay) tự bỏ tiền và vận động hoàng thân quốc thích, quan lại triều Mạc góp tiền của tu tạo ngôi chùa cổ. Thái Hoàng Thái Hậu còn xuất tiền mua ruộng cúng dâng Tam Bảo, nhiều người thấy thề cũng noi theo. Số ruộng này làng gọi là Thánh điền, một phần diện tích dành cho nhà chùa cấy, một phần dùng vào việc tuần tiết lễ hội, còn lại để chia cho dân đinh cày cấy hưởng lộc và cho cấy đấu thầu lấy thóc lập quỹ nghĩa thương phòng khi đói khó cấp đỡ cho người nghèo, cố nhân, quả phụ… Cũng chính từ đây, Thái hoàng Thái hậu đã cùng với dân làng lập ra một Hịch văn hội Minh thề quy định lấy chí công làm trọng - người nông dân không phân biệt giàu - nghèo đẳng cấp xã hội, với khí phách kẻ sĩ giữ tiết tháo không vì cơ hàn mà xâm phạm của công. Và, lễ hội Minh thề đã ra đời, được nhân dân làng Hoà Liễu gìn giữ trong suốt nhiều thế kỷ qua.
Trong lễ hội có nghi thức quan trọng nhất là việc đại diện hội đồng bô lão đọc Văn hội Minh thề, trong đó nêu rõ: mọi người trong làng từ hương chức đến nhân dân, trên là bô lão, dưới từ 18 tuổi trở lên, ai dùng của công dùng vào việc công xin thần linh ủng hộ, ai lấy của công dùng vào việc tư, cầu thần linh đả tử… kẻ nào làm tôi bất trung, làm con bất hiếu, xin thần linh tru diệt…
Lễ hội Minh thề năm nay đến thật đúng lúc khi mà các quan chức Hải Phòng đang gồng mình chịu trận trước búa rìu dư luận cả nước về vụ cưỡng chế đất đai của ông Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng đến nỗi Thủ tướng Chính phủ cũng phải trực tiếp vào cuộc bằng việc chủ trì một phiên họp để nghe các quan chức Hải Phòng giải trình sự việc. Chợt nghĩ nếu được phép mình sẽ đề nghị Thủ tướng đưa cái hội nghị này ra ngay Chùa Hòa Liễu Kiến Thụy, Hải Phòng để họp và để cho các quan chức Hải Phòng tuyên thệ ngay cột đá thề chùa Hòa Liễu như trong lễ hội Minh thề xem sao nhỉ? Nếu thật vậy thì có lẽ các vàng mấy cha này cũng chẳng dám thề thốt, bởi chưa kịp mở lời thì thánh thần đã vật chết tươi.
Sang năm có dịp về quê, mình sẽ cố gắng ở lại để dự lễ hội Minh thề này xem thế nào, có đông như lễ hội xin ấn đền Trần hay lễ hội chùa Hương không? Nói thế thôi chứ chắc rằng làm sao mà đông được, bởi đầu năm người ta chen lấn nhau đi giành tài giành lộc chứ ai lai đi thề rằng mình không tơ hào của công, không ức hiếp nhân dân. Bởi từ lâu ai cũng hiểu rằng nếu không tơ hào của công, không cướp của dân thì các quan chức nhà ta làm sao mà giàu nhanh đến thế, và cũng đâu phải vô tình mà từ xưa ông bà ta đã dạy: Con ơi nhớ lấy câu này, cướp đêm là giặc cướp ngày là quan.