1. Văn hoá xưng hô: Hễ có chức có quyền là phải chứng tỏ điều đó, không chỉ phong cách làm việc, phong cách ăn chơi mà cả phong cách cư xử, gần nhất là cách xưng hô với thuộc cấp. Trước đây là đồng cấp, có thể tôi còn gần anh, nay có chức cao hơn là đã có cách biệt thì chuyện xưng hô cũng phải đổi thay. Thế nên mới có chuyện cấp trên gọi cấp dưới bằng mày, tụi bay và xưng tao. Thế mới oai, mới ra dáng, dù "thằng" cấp dưới lớn bé già trẻ thế nào đi nữa.
Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2009
Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2009
Hoan hô thể dục
4g23 sáng, chuông điện thoại báo thức reo. Bật dậy. Rửa mặt. Xúc miệng. Thay quần áo. Xỏ giầy. Đội mũ.
4g30, lão T khều hàng xóm gõ cành cạch vào cánh cổng. Mở cổng, bước ra đường, cũng là lúc ông bà cụ hàng xóm đi lễ vừa qua và chuông nhà thờ cũng gióng lên hồi chuông lễ nhất. Mùa này may là không có mùi hoa sữa ngai ngái, nồng nặc.
4g30, lão T khều hàng xóm gõ cành cạch vào cánh cổng. Mở cổng, bước ra đường, cũng là lúc ông bà cụ hàng xóm đi lễ vừa qua và chuông nhà thờ cũng gióng lên hồi chuông lễ nhất. Mùa này may là không có mùi hoa sữa ngai ngái, nồng nặc.
Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2009
Bạn cũ
Hôm qua tình cờ mấy người bạn cũ gọi điện hẹn gặp nhau. Cả nhóm tìm một chỗ yên tĩnh ngồi uống bia và kể chuyện ngày xưa. Nhìn những mái đầu của những chàng trai U60 muối nhiều hơn tiêu cùng những gương mặt mệt mỏi, nhàu nhĩ vì thời gian và vì đủ thứ hệ luỵ của gia đình, cuộc sống, công việc … thấy mà thương quá! Ấy thế mà mỗi khi nhắc đến chuyện ngày xưa, cách nay đã hơn 30 năm, thì lại hừng hực "khí thế" và lại ôm đàn hát vang những bài hát của một thời khờ dại, vô tư nhưng cũng trong trẻo nhất, cái thời mà sau này có người bảo là thời của ngộ nhận - ngộ nhận về tất cả, kể cả chính bản thân mình - chứ không phải là giác ngộ!
Nhưng thôi có hề gì, miễn là ở góc tâm hồn của những chàng trai tóc hoa râm này vẫn còn một chút để lãng mạn, để vui chơi và tiếp tục sống là được rồi.
Nhưng thôi có hề gì, miễn là ở góc tâm hồn của những chàng trai tóc hoa râm này vẫn còn một chút để lãng mạn, để vui chơi và tiếp tục sống là được rồi.
Thứ Năm, 9 tháng 4, 2009
Obama
"Có ngày tôi là một thiên tài. Có ngày tôi cũng chẳng ra gì". Đó là lời vị tân Tổng thống Mỹ Barack Obama đánh giá về bản thân mình trong một buổi gây quĩ ở Washington D.C. (Theo báo Tuổi trẻ cuối tuần).Có lẽ chẳng cần bình luận gì thêm, nhưng mình thấy thích câu nói thẳng thắn, không màu mè, không màu sắc lãnh tụ này.
Thứ Tư, 8 tháng 4, 2009
Một mình
Lâu lâu đọc lại Nguyễn Bính lại thấy Cụ hay, tài tình và sáng tạo quá! Chỉ vài câu, vài chữ là đã có thể trang trải đến tận cùng cái cô đơn của người nghệ sĩ. Cô đơn đến chua xót, đau đớn... Thích quá nên xin trích lại để thỉnh thoảng một mình nhắm nháp chơi:
Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng hiểu về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly
(Những bóng người trên sân ga)
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Năm này, ồ, thế mà vui nhỉ
Những một mình em uống rượu nồng
(Xuân tha hương)
Người có đôi ta rất một mình
Phong trần đâu dám mắt ai xanh
Đêm nay giăng rụng về bên ấy
Gác trọ còn nguyên gió thất tình
(Một mình)
Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng hiểu về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly
(Những bóng người trên sân ga)
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Năm này, ồ, thế mà vui nhỉ
Những một mình em uống rượu nồng
(Xuân tha hương)
Người có đôi ta rất một mình
Phong trần đâu dám mắt ai xanh
Đêm nay giăng rụng về bên ấy
Gác trọ còn nguyên gió thất tình
(Một mình)
Thứ Ba, 7 tháng 4, 2009
Chuyện lẻ giáo dục
1. Mấy hôm nay nghe nói sắp tới Hiệu trưởng các trường có quyền quyết định chọn lựa bộ sách giáo khoa nào để giảng dạy trong nhà trường cho phù hợp. Ôi mừng quá! Thế là cái thời bao cấp đã qua? Thế nhưng khổ nỗi đến bao giờ mới thành sự thật? Lão hàng xóm đang ngồi hè bên, quạt giấy phành phạch vì cúp điện, bỗng chõ mồm qua: “Này, còn lâu, vì phải chờ các cụ nghị gật gù lên xuống theo nhịp của ông chủ tịch Quốc lủi đã chứ. Chớ vội mừng! He, he”.
Thứ Hai, 6 tháng 4, 2009
Tản mạn gánh hàng rong
Tôi nhớ ngày xưa, vào những buổi chiều mưa dầm lạnh lẽo, thỉnh thoảng, mẹ tôi lại "đãi" anh em chúng tôi một bữa cơm chan nước phở. Một gánh phở rong hồng bếp lửa thơm nồng mùi hồi, mùi hành ngò; béo ngậy mùi xương hầm ghé vào mái hiên của những bà mẹ nghèo, trong một xóm nghèo là cả một niềm vui đối với lũ trẻ chúng tôi ngày ấy.
Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2009
Bia lạ
Bài báo ”Biên giới tháng hai (1979-2009)” của Huy Đức trên SGTT số ra ngày 9/2/2009 có chụp ảnh một tấm bia tưởng niệm những người đã hy sinh vì tổ quốc được đặt tại nghĩa trang Vỵ Xuyên (Hà Giang) rất lạ. Bia tưởng niệm thì bình thường nhưng lạ vì cách ghi trên tấm bia đó.
Những người đánh Pháp mà hy sinh thì ghi: CHỐNG PHÁP
Những người đánh MỸ mà hy sinh thì ghi: CHỐNG MỸ
Còn những người đánh Trung Quốc mà hy sinh hồi tháng 2/79 thì lại ghi là BẢO VỆ BIÊN GIỚI.
Không thể hiểu nổi!!!
Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2008
Ôi Huế của ta ...
![]() |
| Đại nội - Huế |
Dạ thưa xứ Huế bây giờ
Vẫn còn núi Ngự bên bờ sông Hương (Bùi Giáng)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

