Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2016

Dễ thương

Cả nhà vừa tắm dưới biển lên, chuẩn bị lấy xe ra về thì nghe tiếng xì xào sau lưng:
- Chời ơi, biết bỏ rác ở đâu bi giờ?
Quay lại thấy một nhóm trai gái năm bẩy cháu, khoảng mười chín đôi mươi cũng vừa từ dưới biển lên, vai khoác ba-lô, tay xách những bao rác đựng vỏ chai nước ngọt, nước khoáng, vỏ cua ghẹ, giấy lau tay… Có lẽ muốn giữ biển sạch, trước khi ra về, các cháu đã thu dọn rác của mình thải ra và giờ đang đi tìm chỗ bỏ. Tôi chỉ cho các cháu bô rác bên kia đường. Các cháu ríu rít: “Tụi con cảm ơn chú nheng!”, giọng Nam bộ nghe thiệt nhẹ và dễ thương!
Giá ở đâu cũng có nhiều người như các cháu thì cuộc đời này sẽ sạch biết bao!

Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016

Thầy tôi

Mình có ông thầy thời trung học, sau 30/4 bị cắt dạy vì là giáo viên dạy Giáo dục công dân tức là dạy môn chính trị (sic) đành phải xoay sở đủ thứ nghề, trong đó có nghề nuôi ong. Có lần thầy gọi đến chơi, thấy trong sân nhà thầy khạp lớn khạp nhỏ để lủ khủ, mình hỏi khạp thầy đựng nước mưa để uống quanh năm hả? Thầy bảo khạp để đựng mật ong đó, rồi mở ra giới thiệu với mình. Mật nào lấy từ hoa cà phê Tây nguyên, mật nào lấy từ hoa nhãn đồng bằng sông Cửu Long, mật nào lấy từ hoa rừng U Minh… Mỗi thứ mật một hương vị khác nhau, nếm mật một hồi người thấy lâng lâng muốn say luôn.

Nhớ chuyện thầy kể: Có buổi sáng sớm, một bà già đến gọi cổng hỏi mua mật ong vì có cô con gái mới sanh trong bệnh viện. Thầy thấy bà già dáng vẻ lam lũ nên vào nhà lấy ra chai mật và bảo tôi biếu bà, không lấy tiền. Thật bất ngờ bà già trả ngay chai mật và nói: “Tui mua mật thiệt trả tiền đàng hoàng chứ không xin mật giả. Cảm ơn chú!”. Nói xong bà quay lưng bỏ đi một nước. Thầy bảo lúc đó tao chỉ biết cười trừ!  

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016

Chỉ là vui vẻ thôi ư?

Thú thật là từ lúc lão này làm Bộ trưởng Bộ Học mình chưa bao giờ mình có niềm tin vào lão cả, dù việc mình có tin hay không cũng chẳng ảnh hưởng đến cọng lông chân nào của lão, nhưng nhìn mặt lão không hiểu sao mình cứ liên tưởng đến con chạch? Mấy đứa Nam bộ thì bảo nhìn mặt thấy “trớt quớt”, mấy đứa Bắc kỳ thì bảo “đêu đểu”. Giờ lại nghe lão nói về việc mấy cô giáo ở Hà Tĩnh bị điều đi tiếp khách “chỉ là vui vẻ thôi” và còn quy trách nhiệm cho chính các cô thì thật hết cỡ! Chẳng cần nói chắc ai cũng biết chuyện”vui vẻ” của các bợm nhậu khi đã tới bến là như thế nào! Thế nên từ “vui vẻ” lão dùng ở đây rất ư là… vô giáo dục!

Giờ lại nghe râm ran chuyện lão này tự ý mạo nhận chức danh Chủ tịch Hội đồng Chức danh Giáo sư Nhà nước (HĐCDGSNN) trong khi Thủ tướng Chính phủ chưa ban hành bất cứ Quyết định nào miễn nhiệm, bổ nhiệm thay thế chức vụ Chủ tịch HĐCDGSNN giai đoạn 2014-2019 của ông cựu bộ trưởng bộ Học trước đó, hơn nữa bản thân lão ta lại mới chỉ là một Phó Giáo sư.

Thêm nữa, ai đời đường đường một đống là phó giáo sư, tiến sĩ lại là bộ trưởng bộ Học mà lão lại ngọng "níu na níu no", vậy thì dạy dỗ gì nữa! Thiệt chán hết chỗ nói!

Thôi, thế là không còn gì để nói về lão nữa nhé. Phi lí nô đía!

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2016

Hàng giả và nhân cách giả

Cảnh cướp hàng giả ở Bộ KH-CN ngày 21/10/2016
Ngày 21/10 Bộ Khoa học và Công nghệ tổ chức tiêu hủy số hàng hóa vi phạm sở hữu công nghiệp như nhái nhãn mác, giả xuất xứ… Nhưng thật xấu hổ khi những kẻ được mời đến chứng kiến lại lao vào tranh cướp số hàng hóa trên. Trong đoạn clip quay cảnh bát nháo đó người ta thấy toàn những những quý ông quý bà váy áo chải chuốt, chúng mang danh cán bộ, chuyên viên của Bộ KH-CN, phóng viên báo chí và khách mời chứng kiến (cam đoan đám này 100% là cán bộ, đảng viên, là “người Bắc có lý luận”, hoàn toàn không có tên dân thường nào được “đặc quyền” lọt vào đây cả). Chúng như bầy nhặng xúm vào bãi phân cào bới, chọn lựa rồi hể hả ra về với những món đồ cướp được trên tay.

Đáng buồn hơn là các cán bộ công an PC46 vẫn điềm nhiên tọa thị, họ xem đó là chuyện bình thường chăng? Còn quan thanh tra Bộ KH-CN lại quanh co dấu diếm nói rằng đây là lần đầu tiên xảy ra, trong khi những người khác cho biết cuối năm 2015 tại Bộ này cũng đã diễn ra sự việc tương tự! (http://www.vtc.vn/xong-vao-cuop-hang-gia-tieu-huy-o-bo-khcn-se-ky-luat-nguoi-hoi-cua-d283407.html)

Thành thử, hôm ấy lẽ ra người ta chỉ tiêu hủy mớ hàng hóa giả kia thôi nhưng bọn này lại nhân tiện tự tiêu hủy luôn mớ nhân cách giả bấy lâu nay còn khoác hờ trên người chúng. Cũng hay!

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

Nhắn tin và khởi nghiệp

1. Thấy các cụ nhắn tin ủng hộ đồng bào nghèo mà thương! Mỗi tin nhắn ủng hộ mười lăm ngàn đồng, không biết các cụ mắt yếu, tay run thì lọ mọ bấm được bao nhiêu tin nhắn?

Chỉ băn khoăn là sao các cụ không ủng hộ đại vài ba ngày lương cho nhanh và có "chất lượng", còn nhắn tin có khi người ta lại bảo thuê bao điện thoại các cụ đều do nhà nước chi trả thì sao?


2. Các cháu sinh viên hỏi các cụ về kinh nghiệm khởi nghiệp thì nghiệt quá, thực lòng tui không chê trách gì nhưng các cụ nhà mình thuộc diện quy hoạch sẵn từ trong bụng mẹ thì làm gì có bước gian nan khởi nghiệp đâu mà kinh với nghiệm? 

Cũng vì thế nên mới có chuyện cụ Đặng Huy Đông xúi cháu SV chuyên ngành chính trị Phạm Đông Hiếu rằng: "Với chuyên ngành chính trị như Hiếu, có thể sáng tạo ra phần mềm để phổ biến, định hướng, tiếp cận được nhiều người hơn là phương pháp truyền thống. Thay vì chỉ mở lớp học khoảng 100 người, phần mềm sẽ giúp tiếp cận, dẫn dắt hàng chục nghìn người". Trời đất, cụ xúi cháu đi tù sao? Mở lớp phổ biến và định hướng chính trị là độc quyền của đảng chứ một sinh viên vừa ra trường chân ướt chân ráo sao dám tự tiện viết phần mềm để phổ biến, mà biết phổ biến nội dung gì? Phổ biến cho ai và ai cho? Hơn nữa cháu học chính trị làm sao có thể sáng tạo ra phần mềm được! Các cụ dạy thế là làm khó lại các cháu rồi!

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2016

Bob Dylan, Nobel văn chương 2016


Thật bất ngờ và trái với mọi dự đoán truyền thống, chàng “lãng tử du ca” Bob Dylan, nhạc sĩ, ca sĩ, nhà thơ kiêm hoạ sĩ, sinh năm 1941, người Mỹ gốc Do Thái, đã trở thành chủ nhân của giải thưởng Nobel Văn chương 2016.
Trong lời tuyên bố của Viện Hàn lâm Thuỵ Điển, Bob Dylan được trao giải thưởng này "vì đã tạo ra những biểu đạt thi ca mới trong truyền thống âm nhạc vĩ đại của nước Mỹ."
Ngẫm: Thế giới luôn tạo ra những thay đổi bất ngờ, còn chúng ta luôn bất ngờ vì không thay đổi.

Minh quân

Vua Bhumibol Adulyadei qua đời trong sự thương tiếc của người dân Thái 

Có người khi mất đi để lại sự thương tiếc vô hạn trong lòng mọi người, nhưng cũng có người, sự tồn tại của họ lại đem đến những đau khổ bất hạnh cho kẻ khác! 

Mấy ngày này, người dân Thái đang chìm đắm trong nước mắt tiếc thương khi Quốc vương Bhumibol Adulyadei qua đời (13.10.2016). Nhưng ngay trong nỗi đau buồn đó họ vẫn là những người dân hạnh phúc, hạnh phúc vì có được một đấng minh quân để tôn kính và khóc thương thật sự.

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2016

Căp đôi hoàn hảo?

TT Philippines Rodrigo R. Dulerte và ứng viên TT Mỹ Donald Trump

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

Chuyện buồn giáo dục

Giữa những bộn bề thế sự thì giáo dục lại thêm một chuyện buồn: Một HS lớp 6 ở Sóc Trăng bị trả về lớp 1 vì chưa biết đọc biết viết. Khảo sát tại chỗ cho thấy ngay cả tên mẹ mình em cũng không thể  viết được dù có người đánh vần cho từng chữ. (Nguồn: http://vnexpress.net/tin-tuc/giao-duc/hoc-sinh-lop-6-bi-tra-ve-lop-1-o-mien-tay-3475970.html).

Chuyện buồn nhưng đâu phải hiếm, chỉ khổ là trường này đã bị lộ, còn nơi khác thì chưa. Nếu ngành giáo dục can đảm làm một cuộc tổng kiểm tra, chắc chắn số HS này không phải là ít. 

Áp lực của hàng loạt thành tích, danh hiệu phải đạt được hàng năm, dù muốn hay không đã đẩy thầy cô đến chỗ phải tập tành dối trá. Để trở thành trường tiên tiến, trường chuẩn quốc gia, trường được đánh giá ngoài, đạt chuẩn phổ cập… thì phải không có HS bỏ học hay ở lại lớp, hoặc có nhưng chỉ gọi là, rất ít, rồi tỷ lệ HS lên lớp thẳng, HS khá giỏi… làm sao không khỏi ít nhiều dối trá để có những con số tròn trĩnh đáp ứng được các yêu cầu của tiêu chí từng danh hiệu? Còn nhớ một ông giám đốc Sở Giáo dục từng hùng hổ tuyên bố: “HS tiểu học thì không được ở lại lớp. Nếu có HS nào không đủ điều kiện lên lớp thì GV phải phụ đạo, phụ đạo trong năm không đủ thì phụ đạo trong hè. GV phụ đạo không được thì Hiệu Trưởng, Hiệu phó phụ đạo, làm thế nào để HS đủ điều kiện lên lớp thì thôi”. Cách chỉ đạo "quyết liệt" để đạt cho bằng được những chỉ tiêu thành tích của quan giám đốc như thế cũng đủ thấy áp lực đè xuống nhà trường như thế nào? Rồi chuyện một Phòng giáo dục đã phải khổ sở khi giải trình trước HĐND về việc vì sao tỷ lệ HS lên lớp thẳng toàn thành phố giảm 0,2% so với năm học trước? Cách chất vấn của các quan HĐND cho thấy tỷ lệ này chỉ được phép đi lên từng năm mà thôi bất kể tình hình kinh tế xã hội địa phương như thế nào! Rõ khổ cho giáo dục! Bây giờ chuyện vỡ lở đổ hết cho giáo viên thì tội, họ chẳng được lợi lộc gì trong rừng danh hiệu đó cả, họ cũng đã hết lòng dạy dỗ, cũng muốn thẳng tay để những HS yếu kém ở lại lớp, nhưng nào được? Trách Ban giám hiệu cũng vậy, họ cũng bị áp lực từ Phòng Giáo dục; trách Phòng Giáo dục thì họ lại bị áp lực bởi những chỉ đạo trời ơi đất hỡi từ các Ủy ban địa phương với những ông quan thích săn đuổi những tỷ lệ đẹp làm thành tích cho nhiệm kỳ của mình.  Giáo dục chưa bao giờ được độc lập để làm đúng nhiệm vụ chuyên môn của nó. Nó luôn bị chi phối bởi những cái ngoài giáo dục mà mỹ từ gọi là nhiệm vụ chính trị. Nghe thì có vẻ mơ hồ nhưng lại là cái mũ rất cụ thể sẵn sàng chụp xuống đầu ai đó đi ngược lại. 

Có lẽ giáo dục chỉ thực sự phát triển khi nó được xem, như lời quý ông Đinh La Thăng, là một khoa học không phụ thuộc vào ý thức chính trị hay ý chí chủ quan của ai khác. (http://plo.vn/xa-hoi/giao-duc/bi-thu-thang-giao-duc-la-khoa-hoc-khong-phu-thuoc-y-chi-chinh-tri-633166.html). Nhưng chuyện này xem chừng còn khó hơn hái sao trời, vì mới đây nghe mọi người bàn tán rằng chỉ một cái ghế hiệu trưởng trường cấp 2 nào đó thôi mà một ông bí thư tỉnh đã phải gọi điện cho ông chủ tịch thành phố yêu cầu bố trí người nọ người kia theo ý mình rồi (?) Nghe vậy, đủ thấy việc ngành giáo dục có thúc thủ hay bỏ trận địa cũng chẳng lấy gì làm lạ!

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2016

Định Quán

Tôi mới có một chuyến đi Định Quán, nhân tiện ghé qua Long Khánh, La Ngà nơi ngày xưa gia đình tôi đã từng ở. Cũng chỉ là đi qua và thỉnh thoảng dừng lại hỏi thăm những người già một vài địa danh cũ để hình dung lại một thời tuổi thơ yêu dấu mà chớp mắt đã 50 năm, chưa một lần về lại. Càng đi càng thấy thương bố mẹ mình ngày ấy vất vả biết bao nhiêu? (Nhưng dòng La Ngà nay đã hoang tàn bởi những bè cá nhếch nhác trên sông, còn cái rạp hát Long Khánh và con ngõ vào nhà tôi ngày xưa cũng không còn lại chút dấu vết gì, tất cả đành gói lại cất vào kho ký ức xa xăm nhạt nhòa của đời mình! Đành vậy!). Còn mục đích chính là thăm mấy thằng em ở L.A vì một bước ngoặt của gia đình mà phải xa vợ con, kéo nhau lên rừng, tập tành làm rẫy ở một nơi xa lơ xa lắc cách nhà mấy trăm cây số. Mấy anh em ở với nhau một đêm, ngồi với nhau bên ly rượu chứng kiến cơn mưa rừng chưa từng có và cùng co ro trong âm thanh gào thét của gió, của nước, của cây cối bị va đập gãy đổ và cả trong cái câm nín đầy đe dọa của đêm tối… Trong cái ầm ĩ hỗn độn của trời đất đó chẳng ai nghe ai nói được gì, chỉ lặng lẽ uống và nhìn nhau. Chúng tôi ngồi nhìn bóng mình lung linh trên vách, mỗi người một suy nghĩ riêng và gặm nhắm nỗi buồn của chính mình. Tôi là người nông nổi, bồng bột nên ít nghĩ về số phận nhưng trong đêm hôm ấy nhìn mấy thằng em với những đôi vai còng xuống vì những vất vả cơm áo, những gương mặt nhàu nhĩ vì hạnh phúc mong manh của đời người chưa tìm được, tôi mới thấm thía cái gọi là số phận cùng cái sức nặng nhân sinh mà kiếp người phải gánh chịu…

Ngày mai chúng tôi sẽ về lại thành phố, trả lại cái mảnh đất mênh mông cây cỏ và đá núi này cho mấy đứa em, trả lại cả cái tịch mịch hoang sơ vốn có cho núi rừng, trả lại cả những nỗi buồn không ai gánh được cho ai. Có lẽ cùng với thời gian, tất cả rồi cũng sẽ trôi đi theo dòng chảy định mệnh của nó, và có thể ở khúc quanh nào đó của cuộc đời, hạnh phúc bất chợt hiện ra mỉm cười với những thằng em tôi, những kẻ cả đời hiền lành mà sao vất vả? Tất cả cũng chỉ là hy vọng và chờ đợi. Nhưng biết đâu nó đang đến và sẽ đến! Bởi tôi vẫn tin Thượng đế luôn công bằng!